Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 6: 6

Thật ấm áp.

Tứ chi lạnh lẽo dần khôi phục cảm giác, nhiệt độ theo máu truyền khắp cơ thể căng cứng.

Phảng phất như vừa từ hầm băng được ném vào lò sưởi, cảm giác tê dại lan ra khắp người.

Dụ Khâm chậm rãi mở mắt, hoảng hốt một lát, phát hiện bản thân đang ở trong phòng ngủ trên tầng.

Cậu ngơ ngác nhìn trần nhà quen thuộc, bò dậy, phi ra khỏi cửa.

Men theo lan can tầng hai đi xuống, cậu thấy Dụ Đạc Xuyên đang ăn bữa sáng.

Hốc mắt Dụ Khâm ê ẩm, hướng về phía hắn gọi: "Ba ba....."

Dụ Đạc Xuyên ngẩng đầu, nắng sớm chiếu vào gương mặt sống động, hai đồng tử đen láy như mực.

"Đi rửa mặt, rồi xuống ăn cơm."

Dụ Khâm nghe lời xoay người trở về phòng, Dụ Đạc Xuyên lại nói: "Mặc thêm quần áo vào."
Dụ Khâm chịu lạnh cả một đêm, nghe Dụ Đạc Xuyên nhắc nhở, mới trì độn cảm nhận đầu đau mũi tắc.

Có lẽ là bị cảm rồi.
Cậu xoa chóp mũi, khoác thêm áo lông vũ dày lên người.

Một lát sau, cậu quấn mình dày như chiếc bánh chưng đi xuống ngồi đối diện Dụ Đạc Xuyên, gặm một miếng sandwich, chậm rì rì nói: "Ba ba, là người bế con về phòng sao?"
Dụ Đạc Xuyên "Ừ" một tiếng, tầm mắt cứng nhắc dừng lại trên đĩa đồ ăn.

"Người đau lòng con đúng không, ba ba ——"

"Khâm Khâm," —— giương mắt nhìn về phía cậu, ngữ khí cảnh cáo, "Ăn cơm đàng hoàng."
Dụ Khâm mím môi, bi thương nhìn chằm chằm Dụ Đạc Xuyên, hai mắt ươn ướt.

Tối hôm qua cậu ngồi chết lạnh ngoài cửa, đầu đau như búa bổ, lúc mê lúc tỉnh sắp ngất đi, mỗi lần hít thở đều đau đến thấu xương. Cậu còn tưởng rằng bản thân sẽ nằm chết rét ở ngoài, vậy mà khi tỉnh dậy lại phát hiện bản thân đã nằm trong phòng ngủ rồi, biết là Dụ Đạc Xuyên đưa mình vào phòng, tim liền nảy lên một cái.

Cậu cho rằng phụ thân có lẽ đã mềm lòng, liệu sẽ giống như khi còn nhỏ, sẽ đem cậu ôm vào lòng, không bao giờ tách ra nữa.

Kết quả thì sao.

Đều là tự mình đa tình.

Dụ Khâm đứng lên, chỉ cắn mấy miếng sandwich rồi ném lại vào đĩa, sữa bò cũng không uống, túm cặp sách chạy lên xe.

Dụ Đạc Xuyên không tức giận, cũng không níu lại, chỉ nhắc bảo mẫu chuẩn bị thêm một phần ăn sáng bỏ vào hộp giữ nhiệt cho cậu.

Hắn thong thả ngồi đọc bảo, uống nốt cốc cà phê, đứng dậy sửa sang lại cổ và tay áo, cầm hộp giữ nhiệt đi ra ngoài.

Mở cửa xe, Dụ Khâm đang ngồi ở đầu bên kia, cố ý quay đầu nhìn ra cửa sổ, chẳng thèm liếc hắn một cái, khuôn mặt nhỏ tức giận, giống một bé hamster xấu tính.

Kiều thúc khởi động xe, liếc gương chiếu hậu một cái, thật kỳ lạ.

Bình thường mỗi lần ngồi trên xe, Dụ Khâm đều hận không thể nhào vào lòng Dụ Đạc Xuyên, để hắn bế ngồi lên đùi, cứ có cơ hội là dán lại gần hắn, lúc tới cổng trường vẫn nhão nhão dính dính ôm Dụ Đạc Xuyên vài cái mới lưu luyến rời đi, vậy mà hôm nay lại ngồi xa nhất có thể, rầu rĩ không nói câu nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...