Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 17: 17

Sáng sớm hôm sau, Dụ Đạc Xuyên vẫn như cũ có mặt ở bàn ăn, tầng hai vang lên một loạt âm thanh, tiếp theo Dụ Khâm xuất hiện trước mặt hắn với cặp mắt sưng đỏ.

Hai người đều không nói chuyện, Dụ Khâm ăn cơm chậm, khi Dụ Đạc Xuyên buông bát đũa đứng dậy, cậu mới ăn được một nửa.

Dụ Đạc Xuyên đi đến cửa liền thấy cái đuôi nhỏ không ngừng bám theo mình, dừng bước chân.

Ánh mắt hắn nhìn Dụ Khâm rồi lại hướng về phía bàn ăn, thu hồi cánh tay đang đẩy cửa, quay lại bàn ăn ngồi.

"Bảo bảo, ăn hết bữa sáng."

Dụ Khâm cũng không ngờ sau sự việc ngày hôm qua, Dụ Đạc Xuyên sẽ còn chủ động quan tâm mình, đứng yên tại chỗ, lát sau mới chậm rì rì hướng tới bàn ăn, đem đồ ăn thừa xử lý nốt.

Hai người cùng nhau lên xe, Dụ Khâm nắm góc áo thật cẩn thận dựa lại gần Dụ Đạc Xuyên một chút, cúi đầu không nói lời nào. Còn Kiều thúc từ khi thấy hai cha con rốt cuộc cũng cùng nhau ra cửa, cười đến không khép được miệng.

Đến tối, Dụ Khâm cũng không ở lại trường tự học nữa, về nhà cùng Dụ Đạc Xuyên ăn cơm, nếu nam nhân có tiệc xã giao không về, cứ cách nửa giờ cậu lại gọi một cuộc điện thoại, quá 9 giờ chưa thấy người ở nhà là sẽ gọi điện thúc giục liên tục.

Cậu sợ, cậu biết mình không thể chấp nhận Dụ Đạc Xuyên cùng người phụ nữ khác ở bên nhau, mỗi khi tưởng tượng đến hình ảnh đó lồng ngực lại co rút đau đớn, nếu một lần nữa cậu ngửi thấy mùi hương khác trên người Dụ Đạc Xuyên, cậu không thể tưởng tượng nổi chính mình sẽ làm ra điều kinh khủng gì nữa.

Cho nên muốn đem tất cả khả năng bóp chết từ khi chúng mới nhú.

Mà Dụ Đạc Xuyên thế nhưng cũng cực kỳ dung túng, chẳng giận cậu gọi điện liên tục chỉ để hỏi đi hỏi lại mấy vấn đề nhỏ nhặt, cũng vô cùng kiên nhẫn trả lời, trái ngược hoàn toàn với kẻ lãnh đạm tuyệt tình ngày đó.

Hạng mục mới được ra mắt thành công, công ty tổ chức một buổi yến tiệc, Dụ Đạc Xuyên tất nhiên cũng được mời tham dự.

Hắn hiếm khi uống rượu, mỗi khi có người kính rượu cũng chỉ lấy trà thay thế, điều này cơ hồ đã tạo thành một thói quen trong nhận thức của tất cả mọi người. Họ hiểu đại khái là người trong nhà Dụ Đạc Xuyên không thích mùi rượu.

Di động Dụ Đạc Xuyên đặt trên bàn, chủ tịch công ty đối tác ngồi gần để ý tin nhắn không ngừng đến, thấy người gửi là "Bảo bảo", liền trêu đùa: "Dụ tổng sợ vợ? Đội vợ lên đầu sao?"

Dụ Đạc Xuyên nhắn lại vài lời, sau đó mới ngẩng đầu làm như bất đắc dĩ mà cười cười: "Nuông chiều, không có biện pháp."

Về đến nhà, Dụ Đạc Xuyên vừa mới mở cửa ra, Dụ Khâm đã nghe thấy tiếng vang, như thỏ con từ trong phòng chạy ra.

Cậu mặc áo ngủ màu lam, tóc hỗn độn tứ tung trên đỉnh đầu, bổ nhào vào người Dụ Đạc Xuyên.

Nam nhân rũ mắt, cong lưng tùy ý cho Dụ Khâm ngửi người, mãi đến khi vừa lòng mới buông cổ áo hắn ngồi dậy.

Hắn xoa xoa đầu Dụ Khâm, bỗng nhiên mở miệng: "Hôm trước là ta không tốt, bảo bảo, không cần để trong lòng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...