Chap 8: 8
Khâu Đỉnh Kiệt tỉnh dậy cũng là chuyện của ngày hôm sau, mở mắt ra mọi thứ thật quá xa lạ khiến anh không khỏi lo lắng rằng mình đang ở đâu. Vì vẫn còn dư chấn của cơn sốt hôm qua nên hiện tại anh vẫn còn đau đầu, cổ họng khô rát đến mức khó phát ra âm thanh. Quan sát xung quanh một chút anh giật mình ngồi bật dậy. Đây chẳng phải là nhà của Hoàng Tinh sao? Ý thức đêm qua anh không tài nào nhớ nổi. Chỉ có thể nhớ lúc anh ngất đi đã có người chạy lại ôm lấy anh, vòng tay của người đó rất ấm áp. Ấy thế mà người đó lại là Hoàng Tinh.
Khâu Đỉnh Kiệt ngồi dậy quần áo trên người anh đã được thay mới không rõ anh đã thay nó kiểu gì nhưng điều đó không quan trọng nữa hiện tại điều anh nghĩ duy nhất là rời khỏi đây. Thu dọn lại đồ đạc gấp gọn cẩn thận lại chăn gối phòng ngủ rồi liền rời đi.
Bước xuống dưới nhà thì đã ngửi thấy mùi đồ ăn rất thơm làm anh có chút lay động. Liệu Hoàng Tinh có đang ở nhà không, nếu vẫn còn thì anh phải đối diện thế nào?
"Đứng đó làm gì?"
Mải suy nghĩ Khâu Đỉnh Kiệt không biết Hoàng Tinh đã xuất hiện trước mặt mình từ bao giờ. Cậu vẫn giữ tiêu cự mắt nhìn thẳng vào anh làm anh có chút ngượng ngùng. Dù sao từ trước đến giờ anh vẫn không quen bị Hoàng Tinh nhìn chăm chú như vậy.
"Không đói sao?"
Khâu Đỉnh Kiệt ngơ ngác nhìn ngó xung quanh xem Hoàng Tinh đang hỏi ai nhưng kết quả vẫn không có ai.
"Tôi hỏi anh?"
"À... anh... không đói"
Ọc .... ọc... ọc...
Cả hai nhìn nhau không nói gì, mặt của anh đã đỏ đến mang tai rồi. Đúng là ngại quá đi mất!
"Ra ngoài tôi có chuyện muốn nói với anh."
Hoàng Tinh bước vào phòng bếp ngồi ở chính giữa bàn. Người giúp việc đang dọn lên rất nhiều món ăn làm anh cũng bất ngờ nghĩ - Không ngờ em ấy ăn nhiều thế...
"Ngồi đi"
Khâu Đỉnh Kiệt chọn 1 chỗ xa Hoàng Tinh một chút rồi ngồi xuống.
"Từ mai cứ đến quán bar của tôi làm. Tôi biết anh cũng không dễ xin việc. Công xuất làm việc của anh cũng rất tốt tôi hài lòng."
Khâu Đỉnh Kiệt chăm chú lắng nghe Hoàng Tinh nói. Thực sự đây là cuộc hội thoại dài nhất từ 2 năm đến giờ mà cậu nói với anh.
"Ý anh thế nào?"
Khâu Đỉnh Kiệt thoáng chốc giật mình nhìn cậu. Anh thế nào sao? Thà bảo anh đi làm công việc cũ ở kho hàng thì hơn, anh không dám chạm mặt Hoàng Tinh. Nhưng lại sợ cậu giận nên không dám từ chối.
"Em nói thế nào thì là thế đó. Cảm ơn Hoàng thiếu"
Hoàng Tinh im lặng múc một muỗng canh cá lên nếm thử. Mùi vị rất ngon, cũng có thể tâm trạng hôm nay cậu tốt nên nhìn gì cũng thấy vừa mặt.
"Chuyện trước kia có thể tôi sẽ không bận tâm nữa... Anh cũng không cần suy nghĩ quá nhiều. Nhưng quan hệ của chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ như xưa được nữa. Từ nay nếu gặp mặt bên ngoài cứ xem như không quen nhau."
Bình luận