Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 20: 20

Ngày hôm sau, Khâu Đỉnh Kiệt đã kiên quyết xuất viện, mặc dù Hoàng Tinh không đồng ý nhưng cũng chẳng thể làm gì trước sự cứng đầu của anh. Khâu Đỉnh Kiệt vốn dĩ không muốn ở bệnh viện thêm một giây phút nào nữa. Anh ghét mùi thuốc sát trùng, chỉ cần ngửi thoáng qua đã thấy khó chịu, nên dù cơ thể chưa hoàn toàn hồi phục vẫn một mực thuyết phục Hoàng Tinh. Thuyết phục mãi không được, cuối cùng anh phải giở chiêu chiến tranh lạnh, không chịu ăn uống, Hoàng Tinh mới buộc phải đồng ý.

Xe vừa dừng trước cửa, Hoàng Tinh đã nhanh chóng xuống xe, vòng sang bên kia mở cửa rồi cúi người bế anh ra. Khâu Đỉnh Kiệt hơi do dự, không dám vòng tay qua cổ Hoàng Tinh bởi bên ngoài, người làm trong nhà đang đứng nhìn. Một người đàn ông cao lớn như anh mà lại bị bế kiểu công chúa thế này, quả thật có chút mất mặt.

"Nếu anh không để em bế, thì ngoan ngoãn ngồi yên. Em sẽ đưa anh quay lại bệnh viện ngay."

Khâu Đỉnh Kiệt hoảng hốt, vội vàng ôm chặt lấy cổ cậu. Anh hiểu Hoàng Tinh chưa bao giờ nói đùa. Hoàng Tinh đưa tay nhéo lên gò má đã gầy đi nhưng vẫn mềm mại của anh, sau đó cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi hồng nhạt.

"Khâu Khâu thật đáng yêu."

Bế anh vào nhà, vừa định đưa lên phòng thì Thư Hân từ trong bếp bước ra, trên người vẫn còn đeo tạp dề. Nhìn thấy cô ta trong nhà mình, Hoàng Tinh liền nhíu mày khó chịu. Khâu Đỉnh Kiệt bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải bóng dáng quen thuộc ấy. Anh khẽ vùng vẫy, định xuống đất, nhưng Hoàng Tinh ôm quá chặt nên đành thôi.

"Anh Kiệt… anh khỏe hơn chưa? Em nghe nói hôm nay anh xuất viện nên đã đến nấu chút đồ tẩm bổ cho anh."

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn cô, chỉ cúi đầu như muốn cảm ơn chứ không mở miệng đáp lại. Hoàng Tinh thấy rõ sự gượng gạo trong mắt anh, liền bế thẳng anh lên lầu.

Đặt anh nằm xuống giường, Hoàng Tinh khẽ vuốt những sợi tóc mai đã dài rủ xuống, che đi đôi mắt mệt mỏi kia, rồi dịu dàng hôn lên trán.

"Anh nghỉ ngơi đi. Ngủ một giấc, rồi em gọi dậy ăn cơm."

Cậu đắp chăn cẩn thận rồi đứng dậy định đi, nhưng Khâu Đỉnh Kiệt liền đưa tay giữ lại.

"Không ngủ được."

Từ lâu anh đã quen có Hoàng Tinh bên cạnh. Chỉ cần có cậu, anh sẽ ngủ rất ngon, không còn ác mộng. Anh sợ nếu một ngày Hoàng Tinh không còn ở cạnh nữa, liệu mình sẽ lại phải dựa vào thuốc an thần hay không? Hoàng Tinh giống như cơn gió xuân làm dịu đi tâm hồn cằn cỗi của anh. Nhiều lúc anh muốn ích kỷ, muốn giữ cậu cho riêng mình, nhưng điều đó là không thể. Hoàng Tinh chưa từng nói yêu anh, tất cả những quan tâm kia rốt cuộc là gì? Là thương hại sao?

Khâu Đỉnh Kiệt tự cười nhạt với chính mình. Không yêu cũng được, thương hại cũng chẳng sao. Chỉ cần Hoàng Tinh ở bên, như vậy là đủ. Sau này, cho dù Hoàng Tinh có thật sự kết hôn với Kiều Hân, anh cũng chẳng bận tâm. Dù mối quan hệ này có bị thiên hạ chê cười, anh vẫn mặc kệ. Chỉ cần cậu còn muốn ở bên anh, anh vẫn còn lý do để sống.

Nghĩ đến đây, khóe mắt anh bỗng chảy xuống một giọt lệ. Hoàng Tinh giật mình, vội vàng lau đi vệt nước mắt.

"Sao vậy? Khâu Khâu đau ở đâu à? Sao lại khóc?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...