Chap 6: 6
6 – Cách lớp quần lót địt nát cúc non // vòng vàng khóa xích // liếm mạnh lên, tiểu bá tước
【Lời tác giả muốn nói:】
A a a, từ lâu đã muốn viết cảnh tiểu mỹ nhân bị vật nặng khóa chặt tứ chi, nằm trên giường hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể bị làm thế này, làm thế kia… hắc hắc…
Chính văn:
Nô lệ trẻ tuổi dù bị thương cũng hồi phục rất nhanh. Chỉ vài ngày sau, bọn họ đã bị gọi tới, nói rằng tiểu bá tước muốn đổi bọn họ sang phòng khác.
Brant tuy bị sương mù đen ảnh hưởng, đối với ký ức bị ấn đầu bú cặc nuốt tinh dịch gần như không còn ấn tượng, nhưng bản năng vẫn không thích căn phòng đó.
Sau ngày rời đi, cậu gần như sinh ra chán ghét căn phòng âm u lạnh lẽo kia.
“Phong lại, không được mở cửa nữa.”
Thú vị thật.
Khi đi, cặp song sinh còn ngoái đầu nhìn lại căn phòng một lần. Bên trong dường như vẫn còn lưu lại khí tức của Brant, ngọt ngào, dâm mỹ.
“Đứng ngây ra làm gì, mau đi đi, chậm chút nữa chủ nhân sẽ nổi giận.”
Evan cười khẩy: Chủ nhân à? Lúc liếm cặc cho bọn ta, hắn cũng đâu có tức giận.
“Từ nay về sau, hai người các ngươi ở đây.”
Bên cạnh phòng của Brant lại dọn ra thêm một gian. Theo lý mà nói, nơi ở của tiểu bá tước đương nhiên là cao quý nhất, phòng bên cạnh cũng chẳng thể tệ.
Nhưng Brant không hề muốn để bọn họ được hưởng thụ. Cậu nghĩ đủ mọi cách bảo người ta làm căn phòng rách nát hơn một chút. Nô lệ chó mà cũng muốn ở phòng tinh xảo sao, có ra thể thống gì không.
*
“Làm theo phân phó của ngài, trong phòng đã đóng hai cái chuồng chó khảm vàng.”
“Rất tốt, dẫn ta đi xem.” Brant hơi hứng thú lên. Ban đầu lão quản gia còn có chút phản đối, nói chỉ hai tên nô lệ mà thôi, cần gì phải tốn công lớn như vậy để đóng chuồng chó.
Brant nói rất có lý lẽ: "hai tên nô lệ này trước giờ luôn không tôn trọng ta, kiêu ngạo vô cùng, ta phải dạy dỗ bọn chúng."
Lão quản gia muốn nói lại thôi, trong lòng lo lắng: "như vậy có gây nguy hiểm cho an toàn của ngài không? Theo ý ta, loại hạ nhân không nghe lời này, tùy tiện tìm chỗ xử lý là được."
Nhưng tiểu bá tước đang hăng say huấn chó, cho dù là lão quản gia khuyên can, cậu cũng không chịu nghe lọt tai.
“Yên tâm đi, ta có vòng nô lệ, bọn chúng không làm hại được ta.”
Nhìn thấy chiếc chuồng chó to lớn trong phòng, cùng sợi xích vàng buộc trên song sắt, trên mặt Evan thoáng qua một tia tức giận.
Người anh song sinh kéo gã lại, khẽ lắc đầu.
Brant đắc ý vô cùng: “Sao, sợ rồi à? Nếu các ngươi ngoan ngoãn hơn chút, ta bảo người đặt cho các ngươi một chiếc giường thoải mái trong chuồng cũng không phải không được.”
Bình luận