Chap 18: 18
18 - Áo Lưới Hở Vú Gợi Tình, Nằm Xuống Liếm Lồn / Tiểu Bá Tước, Sao Không Giết Bọn Ta?
【Lời tác giả muốn nói:】
Evan: Vì sao không giết chúng ta? Có phải ngài yêu chúng ta rồi không?
Brant: Tâm tư của tiểu tiên nam đừng đoán ╰_╯
Chính văn:
Trải qua chuyện lần này, Brant cảm thấy có lẽ cậu phải từ bỏ thú vui đi đấu trường giác đấu.
Tiểu Bá tước ngày ngày ở nhà, thiệp mời yến tiệc mạ vàng bay tới không ngớt. Nào là kẻ nịnh nọt, kẻ lấy lòng, bày trò hoa hoè hoa sói chỉ mong được tiểu Bá tước để mắt.
Thật ra Brant cũng nhiều lần ngứa ngáy trong lòng, nhưng cậu không dám đi. Lần trước đến yến hội của Ogg quá kinh khủng.
“Không muốn ra ngoài cũng không sao. Brant tiểu Bá tước ở nhà, chúng ta chơi với ngài cũng được…”
Evan cắn chữ “chơi” rất nặng.
Chơi cái gì thì khỏi cần nói. Bị chơi đương nhiên là tiểu Bá tước mềm mại yếu ớt.
*
Hai ngày trước, nhân lúc hai kẻ kia không để ý, đội trưởng đội hộ vệ của chú Kleis lặng lẽ tìm đến cậu.
Hỏi cậu có gặp phiền phức gì không.
Brant suýt nữa thì than khổ, nhờ gã mang tin cho chú mình, rồi trực tiếp xử tử hai tên ác nô phạm thượng kia.
Nhưng nhìn thấy huy chương vàng trên áo đội trưởng, lời nói lại bị cậu nuốt trở vào.
Huy chương vàng chỉ được chú Kleis trao cho kẻ có thực lực cực mạnh. Đội trưởng này hẳn rất lợi hại, nói không chừng có thể trực tiếp giết thay cậu hai tên nô lệ kia.
Bọn chúng trông cũng rất mạnh, nhưng so với người này, có lẽ vẫn kém hơn một chút.
Không hiểu sao Brant lại chợt nhớ tới cảnh nửa đêm cậu giật mình tỉnh giấc, khóc vì đau chân. Vừa mở mắt đã thấy hai gã đàn ông, chẳng biết từ lúc nào lại lén lút vào phòng cậu.
Tiểu Bá tước ngủ không ngoan, lăn qua lăn lại rồi sắp rơi khỏi giường. Khi đó tên nô lệ số một đang quỳ dưới giường lớn, rất nhẹ rất chậm bóp chân cho cậu.
Nhìn nhiệt độ còn lưu lại, bọn chúng chắc đã đến từ lâu.
Brant không hiểu. Hai ác nô này chẳng phải chỉ muốn làm mấy chuyện dâm tà trụy lạc với cậu sao, nửa đêm đột nhiên quỳ trước giường bóp chân cho cậu làm gì.
Cậu ngủ rồi, cậu đâu có thấy.
Dáng vẻ thuần thục đó cho thấy không phải lần đầu bọn chúng làm vậy.
Làm mà không nói cho cậu biết. Nhất là Evan, bình thường thiếu địt một lần là gào cả buổi, nói gì mà “ngài lại nợ ta một lần, ta nhớ rồi”.
Cuối cùng Brant kết luận: hai tên ngu ngốc.
“Tiểu Bá tước, có cần ta hiệu lực cho ngài không?” đội trưởng hỏi lại.
Trong đêm tối, gã đứng thẳng tắp. Tấm lưng của gã đàn ông gần như hòa vào bóng đêm.
Brant hơi thất thần. Gã cứ đứng đó chờ mệnh lệnh của tiểu Bá tước.
Bình luận