Chap 12: 12
12 - Kẹp núm vú lên đỉnh / Lời bẩn / Chạm được rồi đấy, nhiều nước dâm thế này? Chân dạng ra chút đi.
Nói là chỉ đơn thuần sờ một chút thôi, nhưng hành động của họ lại chẳng dừng lại ở đó. Chẳng biết từ lúc nào Lucas đã tháo hai cái kẹp từ bộ quần áo đắt tiền của Brant ra.
Một trái một phải, hắn kẹp chặt lấy hai hạt núm vú ướt đỏ non tơ. Hai đầu vú vốn luôn kiêu hãnh này trước nay chưa từng bị họ đối xử tàn nhẫn đến thế.
Lần đầu tiên bị chơi đùa dâm đãng, lại còn bị kẹp mạnh bạo như vậy. Lucas còn điều chỉnh độ chặt của kẹp, khiến Brant thỉnh thoảng lại rên lên khe khẽ, giọng run run:
“Đau… tháo ra đi mà… ư…”
Lucas: “Không được. Hai cái vú dâm này cứ lắc lư trước mắt ta mãi, làm ta hoa cả mắt.”
Brant chưa bao giờ nghĩ trên đời lại có kẻ mặt dày đến vậy. Rõ ràng là hắn muốn nhìn, đâu phải cậu cố ý. Quần áo là bọn chúng bất chấp ý muốn của cậu mà lột ra, ngay cả tư thế dâm đãng này cũng là do hai tên say rượu kia để lộ bản tính thú vật, bày cậu ra thành thế này.
Bây giờ… bây giờ còn đổ hết lên đầu cậu nữa chứ.
Tiểu bá tước tức đến đỏ hoe hai mắt: “Sao các ngươi lại như vậy!”
“Ta… ta nhất định… a… ưm… dừng… lại đi… a… ngươi định làm gì…”
Lucas: “Ồn ào quá.”
Nói rồi, hắn còn nhìn chằm chằm vào miệng Brant một lúc, không biết có phải đang cân nhắc lời gợi ý của Evan không. Gã với tay lấy chiếc quần lót ở bên cạnh, định nhét vào cái miệng đang la hét loạn xạ của Brant.
Brant có chút sợ hãi. Nhưng cậu thực sự quá sợ đau, hơn nữa trong cơ thể đột nhiên dâng lên một thứ khoái cảm kỳ lạ, tê dại đến rợn người. Tiểu bá tước vẫn còn tỉnh táo đang đối diện với nỗi sợ bị chơi đùa quá mức.
Cậu lại nhỏ giọng van xin: “Đừng bịt miệng ta… ta không kêu nữa đâu…”
Giọng cậu càng nói càng nhỏ. Lucas nhìn cậu một lúc, thấy cậu quả thật không dám la hét lung tung nữa mới thôi ý định bịt miệng.
Chỉ dọa một cái đã ngoan ngoãn thế này rồi.
Trong lòng Brant không ngừng cầu khẩn, mong có người tốt bụng nào đó đi ngang qua, mau mau chấm dứt cái cảnh tượng hoang đường này đi.
Dù là ai đi nữa, chỉ cần có người đến, cậu sẽ thoát khỏi sự khống chế của hai tên đầy tớ say rượu này.
Còn nếu người hầu nào đó nhìn thấy bộ dạng cậu lúc này thì đương nhiên là…
“Ngươi đang nghĩ gì đấy?”
Brant giật mình tỉnh lại, mới nhận ra tên nô lệ đẹp trai trước mặt đã nhìn chằm chằm cậu rất lâu. Cậu điên cuồng nghĩ cách đối phó trong đầu, nhưng tên nô lệ say rượu đợi một lúc không thấy cậu lên tiếng thì mất kiên nhẫn.
“Ngươi làm cái gì!?”
“Chơi vú dâm của ngươi chứ gì. Nó dâm thật đấy.”
Đầu vú hồng non lại truyền đến từng đợt đau nhói chi li. Mấy món trang sức cậu tự tay chọn sáng nay, có bao nhiêu thứ hoa hòe hoa sói trên đó, chỉ mình Brant hiểu rõ nhất.
Bình luận