Chap 8: . Lần đầu
Edit: Pa
Lúa được gieo xuống, trải qua quá trình tưới tiêu đã bắt đầu phát triển mạnh mẽ thành một mảnh xanh tươi tràn đầy sức sống như ánh mặt trời. Mỗi lần đi ngang qua, nhìn đồng lúa xanh rờn của mình thì Ngô Lạc Vũ đều cảm thấy tâm tình thật tốt.
Dạo này, công việc cũng rảnh rang nên cậu tranh thủ trồng thêm mấy loại rau mới trong vườn. Ngô Hành Thủy vẫn luôn theo sát cậu, hắn là lão làng nên việc gì cũng thành thạo. Có hắn đi cùng thì Ngô Lạc Vũ vui lắm, hai người làm gì cũng có nhau, thỉnh thoảng còn lén hôn một cái.
Mấy ngày nay, vết thương trên lưng Ngô Hành Thủy gần như đã liền hẳn, đêm nào hắn cũng hỏi Ngô Lạc Vũ: "Tiểu Vũ, khi nào mới được đây?"
Ngô Lạc Vũ cẩn thận kiểm tra vết thương trên lưng hắn, thấy có vẻ đã lành rồi thì kéo áo của Ngô Hành Thủy xuống, vuốt lại cho phẳng phiu rồi đáp: "Ừm, bây giờ được rồi."
Những lời này rơi xuống tai Ngô Hành Thủy chính là thánh ý. Ngô Hành Thủy ôm chầm lấy Ngô Lạc Vũ rồi đè cậu xuống giường, hắn mỉm cười, cúi xuống hôn cậu. Ngô Lạc Vũ lấy tay đẩy mặt hắn ra.
"Đợi đã, anh Thủy, anh, anh chuẩn bị bao cao su chưa?"
Ngô Hành Thủy sững lại một chút rồi nhìn cậu, hắn vuốt nhẹ lên mặt cậu rồi đáp lại rất đỗi chân thành: "Nếu có thể, anh muốn có một đứa con thuộc về anh và Tiểu Vũ."
"Anh Thủy..." Ngô Lạc Vũ cũng sửng sốt trước vẻ mặt nghiêm túc của hắn, cậu lí nhí: "Anh, anh cũng đừng trông đợi gì nhiều, bác sĩ nói xác suất em có thai rất nhỏ."
Ngô Hành Thủy gật đầu: "Ừ, thế thì không cần bao cao su làm gì, dù sao Tiểu Vũ cũng không dính. Nếu có thì vừa hay mình cưới chạy bầu luôn, mẹ em sẽ đồng ý."
Không ngờ, anh Thủy đã sớm tính tới chuyện tương lai, Ngô Lạc Vũ ngơ ngác nhìn hắn một cái rồi lặng thinh.
Ngô Hành Thủy xoa mặt cậu rồi cười: "Tiểu Vũ không muốn có con với anh à?"
Nhất thời, Ngô Lạc Vũ không biết đáp lại thế nào cho phải mới chậm rãi đáp: "Không phải, chẳng qua em thấy chuyện mang bầu rất kỳ quái."
Ngô Hành Thủy mỉm cười nhìn cậu, hắn vuốt má cậu và đáp: "Không có gì kỳ quái cả, Tiểu Vũ là bảo bối mà trời ban tặng, là phép màu của thần thánh."
Ngô Lạc Vũ cười: "Anh Thủy, sao tự nhiên lại dẻo mồm dẻo miệng thế?"
"Không phải dẻo." Ngô Hành Thủy lại vuốt ve cậu, hắn thủ thỉ, "Tiểu Vũ rất tốt, anh chỉ nói trong vô thức."
Ngô Lạc Vũ ôm cổ hắn bằng cả hai tay rồi gọi: "Anh Thủy."
Ngô Hành Thủy nhẹ giọng đáp: "Ơi?"
Ngô Lạc Vũ nói: "Anh sẽ luôn đối xử tốt với em chứ?"
Ngô Hành Thủy trịnh trọng gật đầu: "Đúng vậy, Tiểu Vũ à, anh sẽ luôn nghe lời Tiểu Vũ, từ giờ trở đi, mọi chuyện trong nhà đều nghe theo em, anh Thuỷ chỉ thích em."
Bình luận