Chap 7: . Thích
Edit: Pa
Ngô Hành Thủy muốn cậu hồi phục thân thể nên mấy ngày nay không để Ngô Lạc Vũ qua đây. Công việc đồng áng mệt mỏi khiến Ngô Lạc Vũ thường xuyên không duỗi thẳng lưng nổi, cứ tắm xong là lăn ra ngủ. Đến hôm cuối, Ngô Hành Thủy qua giúp Ngô Lạc Vũ làm nốt cho xong. Mặt trời lặn dần nhưng ánh hoàng hôn của chạng vạng ngày hè còn đọng lại, sáng bừng cả khoảng trời.
Ngô Lạc Vũ rửa sạch tay rồi ôm lấy Ngô Hành Thủy: "Cám ơn anh Thủy, cuối cùng em cũng có thể nghỉ ngơi mấy ngày rồi."
Ngô Hành Thủy xoa xoa thắt lưng cho cậu, hắn nắm tay Ngô Lạc Vũ và nói: "Tiểu Vũ, gả cho anh đi, anh sẽ không để em làm mấy việc này nữa, tay em trắng như vậy, không nên làm mấy việc nặng nhọc."
Ngô Lạc Vũ mỉm cười: "Anh Thuỷ, không sao đâu, em cũng là con trai mà."
Ngô Hành Thủy nhìn cậu, ánh mắt không giấu nổi nỗi xót xa. Hắn thở dài rồi nói: "Có lẽ Tiểu Vũ nên tiếp tục việc học."
"Bây giờ em rất ổn." Ngô Lạc Vũ cười cười rồi dắt hắn bên bờ. Hai đứa trầm mặc một lúc, Ngô Lạc Vũ lơ đễnh nên trượt chân trên bùn ướt, thấy cậu sắp ngã thì Ngô Hành Thủy đổ hẳn người xuống để đỡ cậu.
Rầm một cái, nước bắn lên tung tóe, Ngô Lạc Vũ hét lên một tiếng rồi vội vàng nhổm người dậy lay lay Ngô Hành Thủy: "Anh Thuỷ, anh không sao chứ? Em xin lỗi, em hơi thất thần."
Ngô Hành Thủy ôm cậu vào lòng, cong khóe môi: "Không sao đâu, Tiểu Vũ. Còn em thì sao? Có đau không?"
"Dạ không, anh thật sự không sao đấy chứ?" Ngô Lạc Vũ định kéo hắn lên thì lại bị Ngô Hành Thủy khóa chặt không nhúc nhích nổi.
"Ừm, Tiểu Vũ, cho anh ôm một lát, anh không muốn cử động."
"Vâng." Ngô Lạc Vũ gật đầu nhìn hắn rồi tựa vào vai Ngô Hành Thủy.
Bầu trời từ từ luân chuyển ngũ sắc trong ánh chiều tà [1], vệt cam cuối cùng cũng nhoè đi khi trời chuyển tối.
"Hoàng hôn có đẹp không anh Thủy?" Tiếng Ngô Lạc Vũ đã phá vỡ trầm lặng trong lúc này.
"Đẹp." Ngô Hành Thủy lại siết chặt hơn.
Cùng nhau ngắm hoàng hôn thật lãng mạn. Khóe môi của Ngô Lạc Vũ cũng vô thức cong lên, cậu ngước mắt lên nhìn Ngô Hành Thủy rồi hôn vội lên cằm hắn.
Trước khi Ngô Hành Thủy kịp phản ứng thì Ngô Lạc Vũ đã đứng dậy tay kéo hắn lên.
Ngô Hành Thủy nắm chặt tay cậu, cứ thế lặng lẽ kéo nhau bước về phía trước. Khi họ tình cờ gặp những người cùng thôn trên đường thì thản nhiên đi sát lại rồi kéo đôi tay đang nắm ra sau lưng, chẳng ai chịu buông tay.
Tới trước cửa mới bắt đầu buông tay, Ngô Lạc Vũ vẫy tay với hắn: "Anh Thuỷ, anh về tắm đi, ướt hết rồi."
Ngô Hành Thủy gật gật đầu, nhìn cậu rồi hỏi: "Tiểu Vũ, mai không có việc gì, tối nay em có sang không?"
"Ừm." Ngô Lạc Vũ đỏ mặt gật đầu, "Thu dọn nhà cửa xong, em sẽ qua."
Bình luận