Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 4: . Bạn cùng bàn

Edit: Pa

"Anh Thủy, anh Thủy"

Sáng sớm đã bị Ngô Lạc Vũ đánh thức, Ngô Hành Thủy mở mắt nhìn cậu rồi hỏi: "Sao thế?"

Ngô Lạc Vũ khổ sở, nhìn hắn rồi nói: "Anh Thủy, bướm sưng rồi, đau."

"Lại đây, anh xem nào." Ngô Hành Thủy xoa đùi cho cậu, hắn nào dám bảo cậu đỏng đảnh, mà có nói cũng chẳng ích gì.

Ngô Lạc Vũ ngồi trên người hắn, dạng chân bò về phía trước.

Quả thật là bướm nhỏ đã sưng lên rồi. Ngô Hành Thủy ngước lên, cánh bướm biến thành một mảng sưng đỏ, ngay cả cửa mình cũng sưng. Hắn nâng mông của Ngô Lạc Vũ lên, kiểm tra kỹ hơn rồi nói: "Tiểu Vũ mỏng manh thật đấy, sau này anh cắm vào thật thì phải làm sao đây?"

Cũng phải! Ngô Lạc Vũ cụp mắt đáp: "Ừm, anh to lắm, nếu nhét vào chắc chắn sẽ đau chết em, em không muốn..."

Ngô Hành Thủy kéo cậu lại dỗ dành: "Được rồi, để anh Thủy liếm cho em, lát nữa anh đi mua thuốc." Ngô Hành Thủy thè lưỡi nhẹ nhàng liếm cánh bướm, thật dễ chịu. Ngô Lạc Vũ không nhịn được ưỡn eo rồi nhích mông lại gần.

Động tác này có hơi bất tiện, Ngô Hành Thủy ôm lấy mông cậu rồi kéo xuống. Hắn để Ngô Lạc Vũ ngồi lên miệng mình cho bướm nhỏ bay cả vào miệng, Ngô Hành Thủy đưa lưỡi chọc chọc, chậm rãi liếm sâu vào bên trong.

"A, a..." Ngô Lạc Vũ sung sướng hét lên, bướm được liếm láp thoải mái mà mũi của Ngô Hành Thủy cũng đang đè mạnh lên âm vật, Ngô Lạc Vũ không chống đỡ được nữa nên ngồi sụp xuống, lắc lư trên miệng Ngô Hành Thủy.

Lúc này, cậu đã quên luôn cơn đau, bờ mông nõn nà của Ngô Lạc Vũ che gần hết khuôn mặt của Ngô Hành Thủy, hai chiếc bánh bao trắng nõn đang lướt lên lướt xuống. Mấy ngón tay đen đúa của Ngô Hành Thủy véo lên cặp mông trắng trẻo của cậu, vần vò da thịt ra rồi chầm chậm đỡ mông cho cậu cử động.

Hai tay Ngô Lạc Vũ chống ở trên giường, đầu gối không ngừng trượt xuống, đùi gần như duỗi thẳng, cậu bị đầu lưỡi của Ngô Hành Thủy chịch sướng đến nỗi suýt khóc.

Thấy dáng vẻ sung sướng của cậu, Ngô Hành Thủy lại hít một hơi thật sâu, dùng răng cắn nhẹ lên bướm, Ngô Lạc Vũ sụp xuống run rẩy, trong lúc thăng hoa, một dòng mật ngọt đã bắn thẳng vào miệng Ngô Hành Thủy cứ như vừa đi tiểu.

"A.. a... a..." Ngô Lạc Vũ nhổm dậy thở hồng hộc, Ngô Hành Thủy đỡ cậu xuống, nhẹ nhàng nâng cậu ngồi dậy. Sau cùng, Ngô Lạc Vũ lại ngã vào vòng tay hắn.

Đại bàng đã cửng nãy giờ đang sấn đến chỗ bướm nhỏ, Ngô Lạc Vũ rùng mình vì sức nóng của nó.

"Anh Thủy, đừng cọ nữa, em đau lắm."

Ngô Hành Thủy bất lực nhìn cậu: "Sao vừa nãy không kêu đau đi?"

Ngô Lạc Vũ ngó xuống rồi đáp: "Lưỡi mềm nên thoải mái còn cái này cứng lắm."

Chỉ đành lặng lẽ thở dài, Ngô Hành Thủy ôm Ngô Lạc Vũ sang một bên, bước xuống tìm quần áo cho cậu rồi lấy giấy lau đi mật ngọt còn vương trên cánh bướm, hắn nhìn cậu rồi nói: "Đứng lên đi Tiểu Vũ, ăn xong anh đi mua thuốc cho em."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...