Chap 35: . Lời âu yếm hoàn mỹ nhất
Edit: Pa
Đứa trẻ chào đời vào một ngày nắng đẹp bởi phương pháp sinh mổ. Vị bác sĩ già luôn cằn nhằn từ hồi Ngô Lạc Vũ cấn bầu cũng là bác sĩ mổ chính, mọi việc đều diễn ra thuận lợi, một cậu bé bảy cân (3.5kg), bé khỏe mạnh và khóc rất to.
Ngô Lạc Vũ đã đặt tên cho bé: Ngô Tễ, nghĩa là trời quang, trong phương ngữ của họ thì đồng âm với bảy, cũng là kỷ niệm số cân nặng của bé khi sinh ra nên tên ở nhà của bé sẽ là Thất Thất (77). Ngô Hành Thủy không bận tâm đến việc đặt tên lắm, xét về trình độ, hắn chẳng khác ông già nhà mình là bao nên cứ để cho vợ quyết đi.
Trong khoảng thời gian này, mẹ và chị gái của Ngô Hành Thủy đều đến chăm đứa nhỏ giúp họ. Hôm bé sinh, mẹ Ngô Lạc Vũ cũng đến, chẳng qua bà không giúp được gì nên chỉ đến nhìn cháu.
Vì Ngô Lạc Vũ còn vết mổ nên trừ chuyện cho bú ra thì chuyện chăm con đều đẩy cả vào tay anh Thuỷ. Độ này, cậu thì tăng cân còn anh Thuỷ lại có quầng thâm dưới mắt.
Đến lúc ra viện, cứ phiền mẹ chồng chăm con cho mãi cũng ngại, vốn dĩ bà vẫn sống cùng chị gái và anh rể để trông cháu giúp chị nên nhờ bà lâu quá cũng không ổn. Thành ra, cậu và anh Thủy để mẹ chồng quay về. Chẳng nhẽ hai người bọn họ lại không trông nổi một thằng nhóc hay sao?
Tới khi chính thức về nhà thì Ngô Lạc Vũ mới phát hiện, quả thực bạn nhỏ Ngô Tễ không dễ trị. Cứ không vừa ý là khóc, khóc nhiều đến nỗi đêm hôm khuya khoắt mà cậu và anh Thủy đều không thể ngủ được. Một đêm nọ, Ngô Lạc Vũ lại bị đánh thức bởi tiếng khóc của bé. Cho bú thì không chịu, cứ khóc mãi thôi, Ngô Lạc Vũ bực quá cũng khóc theo luôn, hai bên đều thấy tủi thân không chịu được.
Ngô Hành Thủy phải dỗ hết bên này đến bên kia, quay chóng mặt mà không biết phải làm sao: "Vợ ơi đừng khóc nữa, con nín rồi, nó đang ti rồi nên em đừng khóc nữa nhớ?"
Ngô Lạc Vũ ôm Ngô Hành Thủy, trông thật đáng thương, cậu nói: "Anh Thuỷ, sao nó không giống chúng mình? Nó chẳng ngoan gì cả."
"Phụt..." Ngô Hành Thủy không nén được tiếng cười, hắn hôn Ngô Lạc Vũ rồi nói: "Anh thấy nó rất giống ai đó, là đứa nhỏ lanh lợi."
"Đâu mà, bố bảo hồi bé em ngoan lắm." Ngô Lạc Vũ đã ngừng khóc, trên mi còn hoen ướt, vẻ đáng thương lộ ra dưới ánh đèn.
"Anh nhớ hồi bé em hay khóc lắm, thật đấy, ở bên nhà anh còn nghe tiếng em khóc." Ngô Hành Thủy mỉm cười rồi hôn cậu một cái.
Ngô Lạc Vũ nhìn hắn bằng vẻ không thể tin nổi, thằng nhóc này thực sự giống cậu ư?
Thằng nhỏ đã bú no, Ngô Hành Thủy đi cất bình sữa, sau đó nhét cho con một chiếc ti giả, bé con được ngậm ti giả thì nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đột nhiên, Ngô Lạc Vũ thấy núm vú căng tức, cậu vén áo ngủ rồi ưỡn ngực, nâng vú đến bên miệng Ngô Hành Thủy: "Căng sữa rồi, chồng bú cho em."
Ngực của cậu rất nhỏ, sữa về không nhiều, còn chẳng đủ cho con ăn nên cậu cho em bé uống sữa bột còn sữa trong ngực cho Ngô Hành Thủy bú.
Bình luận