Chap 34: . Em muốn làm tình
Edit: Pa
Mang thai đến tháng thứ bảy, bụng Ngô Lạc Vũ đã to lắm rồi, em bé trong bụng không chịu nằm yên, thường xuyên cựa quậy khiến cậu mất ngủ cả đêm. Lúc soi gương, cậu thấy chiếc bụng biến dạng của mình, thậm chí còn tự hỏi bản thân có thực sự cần đứa nhỏ này hay không?
Tâm trạng của Ngô Lạc Vũ đang bất ổn, Ngô Hành Thủy không thể tìm được biện pháp hỗ trợ thiết thực nào nên đành theo cậu mọi lúc, mọi nơi. Đòi mạng hơn là lúc mang thai, dục vọng của cậu càng mãnh liệt, có khi vừa ngủ dậy, bướm đã ứa dịch như thể vừa đái ra quần.
Cậu không thể chịu nổi khi cơ thể mình cứ như vậy nên thường xuyên dụi vào người Ngô Hành Thủy để tìm sự an ủi nhưng hắn sợ tổn thương đến em bé nên không dám dùng sức. Dục vọng tích tụ ngày lúc càng nhiều, thành ra Ngô Hành Thủy thường cứ bị cậu nhìn với thái độ oán trách cùng nước mắt lưng tròng.
"Cục cưng, em đừng như vậy, cố chịu đựng nhớ, chỉ mấy tháng nữa là ổn, anh liếm cho em được không?" Ngô Hành Thủy lau nước mắt cho Ngô Lạc Vũ, hắn cũng bó tay với cậu.
"Không, em muốn chồng chịch em." Ngô Lạc Vũ chủ động cởi váy bầu, lộ ra làn da trắng nõn, bụng bầu trên người cậu tựa như một quả cầu to rực rỡ đè lên bé bướm ở bên dưới, khe bướm tí tách nhỏ nước. Cậu chủ động kéo tay Ngô Hành Thủy xuống bướm mình rồi kẹp bướm dụ hắn.
Ngô Hành Thủy đâu thể chịu được khi cậu làm như vậy, hắn đẩy ngón tay vào nụ hoa ướt át, nụ hoa cũng tự giác nuốt lấy hai ngón tay và nhẹ nhàng mút vào, Ngô Hành Thủy chỉ thấy da thịt thật mềm, so với lúc trước còn mềm hơn, chẳng khác gì đậu phụ non, chỉ sợ mình sẽ làm hỏng nó.
Nhưng chủ nhân của bé bướm lại không nghĩ như vậy, Ngô Lạc Vũ đã rơi vào bể dục vọng không lối thoát, chỉ biết mù quáng đòi hỏi, thậm chí còn chật vật ôm bụng nhích lên phía trước, hy vọng ngón tay có thể đâm sâu hơn một chút rồi ngửa đầu thở hổn hển, mang theo tiếng khóc nức nở: "A... chịch ...chồng ơi... xin anh..."
"Được." Một mặt, Ngô Hành Thủy đồng ý với cậu nhưng mặt khác lại đẩy nhanh tốc độ ra vào. Ba ngón tay khép lại cào dọc theo nếp gấp của nhuỵ hoa, ngón giữa ấn mạnh vào điểm nhạy cảm đang nhô cao khiến mật ngọt trong nụ hoa càng lúc càng nhiều, như thể sắp tràn ra ngoài.
Lúc mang thai rất khó được giải toả, Ngô Lạc Vũ lên đỉnh với ngón tay của hắn rồi lại nhanh chóng bất mãn, lớp thịt non mềm bên trong quá đỗi lẳng lơ, không được con cặc chăm bẵm thì không thỏa mãn nổi, nó thèm cặc, thèm đến nỗi vật vã như lên cơn nghiện. Ngô Lạc Vũ chỉ biết khóc rồi sờ đũng quần của Ngô Hành Thủy, hận không thể lôi ngay khẩu đại bác ra: "Em muốn con cặc to của chồng chịch cơ... Em muốn chịch..."
"Được, vợ đừng sốt ruột, để anh, em không có sức đâu."
Ngô Hành Thủy thấy Ngô Lạc Vũ như vậy cũng khó chịu, Tiểu Vũ của hắn có bao giờ không biết ngượng ngùng như này đâu, giống như con thú động dục, tất cả đều vì đứa con trong bụng cậu, đứa con chung của hai người.
Hắn nhanh chóng cởi cúc để móc khẩu đại bác trong quần ra, không một động tác thừa rồi nhắm thẳng vào bé bướm lẳng lơ và chịch đến tận cùng, cuối cùng cũng thỏa mãn được nụ hoa mềm mại, dâm đãng bên dưới, chủ nhân của nó thì ngửa cổ rên rỉ: "A... sướng quá..."
Bình luận