Chap 27: . Chó cún sợ vợ
Edit: Pa
Thi đại học xong, Ngô Lạc Vũ đã có một khoảng thời gian vui vẻ bên anh Thuỷ. Đại học Thủ đô là trường có chuyên ngành sinh học tốt nhất thủ đô. Sau này, cậu không muốn công việc mình làm phải tiếp xúc nhiều với con người nên cố ý chọn một chuyên ngành liên quan đến động vật. Sau bốn năm học đại học, cậu được giảng viên tiến cử lên cao học [1].
Cái dở của chuyên ngành này là hơn phân nửa thời gian phải vùi mình trong phòng thí nghiệm, đôi khi phải tự nguyện tăng ca ở trường. Được cái, làm nghiên cứu khoa học cùng thầy cô sẽ được phát tiền nên chẳng ai kêu ca. Ở bên anh Thuỷ, lúc trước cậu toàn được anh Thuỷ nuôi nhưng hai năm trở lại đây Ngô Lạc Vũ đã có thu nhập từ mấy nghề tay trái, làm nghiên cứu khoa học cũng kiếm được chút tiền, dựa vào tiền tích góp của hai đứa thì chẳng cần anh Thuỷ đi làm nữa.
Anh Thuỳ đã thôi làm công việc trước đây rồi, phần vì họ phải chuyển sang thành phố khác, phần vì cậu không muốn anh Thuỷ tiếp tục bị người ta ảo tưởng thành đối tượng (chồng/ bạn trai) của họ nên anh Thuỷ không làm nghề đó nữa. Thực ra, cậu muốn anh Thủy cứ ở nhà, tốt nhất là đừng đi ra ngoài nữa nhưng cậu biết chuyện này rất khó nên vẫn đồng ý cho anh Thuỷ đi làm tại một quán trà sữa ở trường cậu.
"Đàn anh Lạc Vũ, Thí nghiệm váy (裙) 6327711 mẫu A đã được đặt cạnh kính hiển vi, bọn em đi trước ạ." Mấy em khóa dưới khá sợ cậu, bởi cậu luôn có những yêu cầu nghiêm ngặt trong các thí nghiệm, thường xuyên bắt họ làm lại.
Ngô Lạc Vũ gật đầu, xem như thả họ đi. Hôm nay là thứ sáu, cậu không muốn ở lại phòng thí nghiệm quá muộn, muốn đợi anh Thủy tan làm.
"Bình thường thấy đàn anh Lạc Vũ rất dịu dàng mà sao vào phòng thí nghiệm lại đáng sợ như vậy..."
"Đúng thế, tôi kể với mấy đứa cùng phòng mà chúng nó chẳng tin, phải cho họ đến trải nghiệm cách hướng dẫn của thầy Dương một phen..."
"Này, đừng có tạo nét ở đây, đâu phải ai cũng được làm việc với thầy Dương, thậm chí còn được đàn anh Lạc Vũ chỉ bảo..."
***
Tiếng thảo luận của mấy em khóa dưới nhanh chóng biến mất ở một lối rẽ, Ngô Lạc Vũ không tính giáp mặt với họ nên cố tình đi chậm lại. Cậu tháo gọng kính bạc cất vào trong hộp.
Chương trình đại học rất nặng, chưa kể cậu muốn củng cố tài chính nên thường thức khuya lăn lộn đủ kiểu thành ra tật cận thị là điều khó tránh. Nhưng cậu không cận nặng, bình thường cũng ít đeo, cực chẳng đã như lúc đọc sách hay làm thí nghiệm mới đeo lên.
Một trong những lý do lớn khiến cậu không thích đeo kính là lúc hôn anh Thuỷ, cậu không muốn kính tụt xuống. Chỉ có điều anh Thuỷ cực kỳ thích dáng vẻ lúc cậu đeo kính, hắn bảo trông cậu rất tri thức.
Khi cậu bước ra khỏi tòa nhà thí nghiệm, một chàng trai mặc sơ mi đen, cao dong dỏng đang đứng trước cửa như thể sắp hòa vào bóng đêm.
Bộ đồ màu đen là đồng phục của quán trà sữa nhưng chẳng hiểu sao nhìn anh Thuỷ mặc vào lại có cảm giác thật quý phái. Nhớ lại cái năm cậu mới quay về, thấy anh Thủy suốt ngày mặc quần đùi ngắn cũn cỡn, khác hẳn với dáng vẻ hiện tại. Khó trách mấy cô gái trên mạng lại thích hắn như vậy, dù mấy năm nay không cập nhật gì lên tài khoản nhưng ngày nào họ cũng vào bình luận và để lại tin nhắn.
Bình luận