Chap 14: Lễ Trưởng Thành
Thoắt cái ba năm đã trôi qua, Hàn Lăng Song tốt nghiệp cấp ba, lễ tốt nghiệp cũng chính là lễ trưởng thành.
Trường học yêu cầu mỗi học sinh đều phải mặc Hán phục, thế nên Hàn Thanh đã đích thân mời nhà thiết kế nổi tiếng may riêng cho Hàn Lăng Song một bộ Hán phục trắng tinh khôi.
Dĩ nhiên, lúc đặt may, hắn còn tiện tay đặt luôn một bộ áo cưới, cũng tự may cho mình một bộ lễ phục, nhưng chuyện này hắn vẫn luôn giấu nhẹm không cho Hàn Lăng Song biết.
Ngày diễn ra lễ tốt nghiệp, Hàn Thanh cũng đến dưới khán đài để dự lễ.
Đứa nhỏ trong ký ức giờ đây đã trưởng thành thành một thiếu niên hào hoa phong nhã, dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú, cử chỉ lễ phép đúng mực.
Hàn Thanh rất hài lòng với thành quả mà mình đã nhào nặn ra, hắn cảm thấy đầy tự hào khi một người ưu tú thế này lại do chính tay mình nuôi dưỡng.
Hàn Lăng Song có làn da trắng nõn, mặc bộ Hán phục trắng vào trông chẳng khác nào tiên tử trong truyền thuyết. Cậu khoác tay ba mình, tao nhã bước về phía hội trường lớn.
Trên đường đi có không ít người ngoái nhìn bọn họ, cậu ngẩng cao cổ, kiêu hãnh nghĩ thầm: Baba đúng là đẹp trai nhất trần đời!
Còn Hàn Thanh lại nghĩ: Con trai mình đẹp quá, sau này không thể để bé mặc bảnh bao thế này ra ngoài nữa.
"Baba ơi, họ đang nhìn ba kìa." Hàn Lăng Song nhỏ giọng nói.
Hàn Thanh cười: "Họ đang nhìn con đấy, Bé Song hôm nay là cậu thư sinh nho nhã nhất."
"Baba cứ trêu con." Hàn Lăng Song nũng nịu cười.
"Không có, Bé Song của baba lúc nào cũng là người đẹp nhất."
…
Hai cha con đang trò chuyện phiếm thì có người gọi tên Hàn Lăng Song: "Hàn Lăng Song!"
Một thiếu niên cao ráo mặc Hán phục đen tiến về phía hai người. Gương mặt cậu ta đẹp trai hiếm thấy, góc cạnh rõ ràng, vô cùng đặc biệt.
Đôi mắt đen sáng rực, nhất là khi nhìn Hàn Lăng Song, ánh mắt ái mộ đó lộ ra quá rõ ràng.
Hàn Thanh khẽ hỏi: "Bạn học con à?"
"Vâng." Hàn Lăng Song vui vẻ đáp. Cậu khá thích Âu Dương Hạo Thanh, cậu bạn này sạch sẽ sảng khoái, lại đặc biệt quan tâm đến cậu.
"Hạo Thanh, cậu đến rồi à, ba cậu không đến sao?" Hàn Lăng Song buông tay ba mình ra, bước lên phía trước nói chuyện với Âu Dương Hạo Thanh.
"Tớ chẳng cần ông ấy đến." Cậu ta ra vẻ bướng bỉnh, sau đó cung kính đi đến trước mặt Hàn Thanh, ngoan ngoãn chào: "Cháu chào chú, cháu là Âu Dương Hạo Thanh, bạn thân của Hàn Lăng Song ạ."
"Ừ." Hàn Thanh bày ra bộ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Thực tế trong lòng hắn đang vô cùng khó chịu, Bé Song lại dám vì một thằng nhóc lông cánh chưa mọc đủ mà bỏ rơi hắn, Bé Song lại còn cười nói vui vẻ với tên đó…
Đến hội trường, Hàn Lăng Song dẫn ba đến chỗ ngồi đã định sẵn rồi cùng Âu Dương Hạo Thanh đi chuẩn bị cho lễ trưởng thành.
Bình luận