Chap 11: Quà Sinh Nhật Của Baba
Sinh nhật lần thứ ba mươi tám của Hàn Thanh, nhân viên trong công ty muốn tổ chức cho hắn, nhưng hắn đã từ chối.
Nghĩ đến bảo bối nhỏ ở nhà, tâm trí hắn đã sớm bay bổng đi đâu mất rồi.
Hắn vẫn còn nhớ, buổi sáng hỏi bé cưng muốn mừng sinh nhật hắn thế nào, bé cưng lúc đó đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ, khiến Hàn Thanh bắt đầu mong chờ vào món quà sinh nhật lần này.
Bàn giao xong việc ở công ty, hắn không chờ đợi mà phi ngay về nhà.
Nhưng bảo bối lại không có nhà, hắn gọi điện cho bảo bối, bé yêu nói: "Con muốn cho baba một bất ngờ!"
Trên bàn bày một chiếc bánh kem kiểu dáng đơn giản, nhìn ra được là tự tay làm, nhà bếp thì trống không, bảo bối chỉ để lại một tờ giấy nhắn: "Baba làm món gì ngon đợi bé cưng nhé."
Hàn Thanh lắc đầu cười một cái, rồi bắt đầu nấu cơm theo yêu cầu của cục cưng nhỏ. Hắn nấu cơm xong, tắm rửa sạch sẽ, vừa vặn đúng sáu giờ.
Hắn có chút bồn chồn, bảo bối chắc sắp về rồi nhỉ.
Đúng lúc đó chuông cửa vang lên, hai người đàn ông khiêng một cái thùng cao nửa người đặt trước cửa nhà hắn: "Thưa ngài, đây là chuyển phát nhanh của ngài."
Hàn Thanh nhìn cái thùng, tim đập như muốn nhảy ra ngoài, hắn nhìn kỹ đơn nhận hàng, người gửi là Hàn Lăng Song.
Hàn Thanh run rẩy tay ký tên vào đơn, nói: "Cảm ơn nhé!"
Dưới sự giúp đỡ của đối phương, hắn khiêng cái thùng vào nhà, tay run run đi tìm dụng cụ, muốn nhanh chóng mở món quà của mình ra.
May mà xung quanh thùng đều có lỗ thoáng khí, nếu không, để bảo bối của hắn ngạt thở thì biết làm sao!
Hàn Thanh mở thùng ra, liền thấy cục cưng nhà mình trần truồng cuộn tròn trong thùng, tay cầm một tấm bảng ghi "Sinh nhật vui vẻ", trên người dùng ruy băng thắt thành đủ loại nơ bướm…
Cậu mở to đôi mắt to tròn long lanh, dõng dạc nói: "Baba ơi, sinh nhật vui vẻ!" Nói xong, còn chớp chớp mắt làm nũng với Hàn Thanh.
Hàn Thanh bế bé cưng ra đặt lên ghế sofa, dịu dàng hôn lên mặt, lên môi cậu, sợ cậu ở trong thùng quá lâu làm cơ thể bị tê rần, hắn xót xa xoa bóp tay chân cho bảo bối.
"Baba có hài lòng với món quà của bé cưng không?" Hàn Lăng Song có chút lạnh, thế là dứt khoát rúc cả người vào lòng Hàn Thanh nũng nịu hỏi.
"Hài lòng, hài lòng, chỉ cần là bảo bối tặng, baba đều hài lòng!" Hàn Thanh xúc động hôn lên mặt cục cưng nói: "Huống hồ, bảo bối tự tặng chính mình cho ba, đơn giản là không còn món quà nào tốt hơn thế này nữa."
"Hì hì..." Hàn Lăng Song khẽ cười, "Thật ra là bé cưng lười đấy, bé vốn dĩ đã là của baba rồi, cục cưng lại đi lấy đồ của baba để làm quà tặng cho ba..."
Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn như thể mình vừa chiếm được hời của cậu, Hàn Thanh nhịn không được bóp mạnh một cái đầy dâm dục lên mông thịt của cậu rồi nói: "Vậy tối nay bảo bối phải bù đắp thật tốt cho baba đấy."
Bình luận