Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 4: Dạy dỗ dâm loạn (1)

Buổi tối, nơi ở của Diệp Kỳ đã được Diệp Mặc chuyển đến phòng của mình.

Khuôn viên nhỏ nằm ở rìa khu rừng phía sau học viện được che chắn bởi vô số lớp cây cối rậm rạp, tựa như một thế giới riêng biệt.

Diệp Kỳ đơn thuần chỉ vui vẻ vì có thể tiếp tục ở bên anh trai, nhưng lại không biết rằng ngay cả Diệp Mặc cũng phải tuân thủ những quy tắc do chính mình đặt ra, chỉ có vợ của hắn mới có quyền ở trong phòng hắn.

Vì vậy, ngay từ khi đổi chỗ ở, Diệp Mặc đã công bố với bên ngoài rằng Diệp Kỳ sẽ trở thành vợ của hắn, còn thời gian kết nối sẽ do chồng chủ quyết định. Với một người bạn đời còn non nớt như Diệp Kỳ, đương nhiên phải dạy dỗ một thời gian rồi mới cử hành các nghi lễ liên quan.

Dạy dỗ như thế nào, đương nhiên hoàn toàn tùy thuộc vào cách Diệp Mặc hành động.

Trong phòng, Diệp Kỳ ngồi trên mép chiếc giường lớn, hai chân không tự chủ khẽ đung đưa tới trước lui, khuôn mặt non nớt tràn đầy vui sướng.

"Anh trai, sao anh đột nhiên lại đến đây vậy, suýt chút nữa là em không tìm thấy anh rồi."

"Sao lại không? Bây giờ Tiểu Kỳ chẳng phải đã tìm được anh rồi sao?"

Diệp Mặc ôm Diệp Kỳ vào lòng, miệng không ngừng hôn lên chiếc cổ trắng nõn của cậu, hôn dọc lên đến tận má.

"Ưm... ân... anh trai? Ưm..." Diệp Kỳ có chút không quen, khẽ giãy dụa muốn tránh né, nhưng lại bị người đàn ông phía sau giam chặt trong vòng tay.

"Đừng sợ, bảo bối thơm quá, anh đã muốn làm như vậy từ lâu rồi. Bây giờ mọi người đều biết em là vợ của anh rồi đấy. Muốn mãi mãi ở bên anh không?"

"Ha... a... a... không... ân... anh trai... cái gì..." Diệp Kỳ cố gắng muốn nói, cuối cùng cũng được Diệp Mặc nhẹ nhàng thả ra, có thể quay lại nhìn khuôn mặt anh trai.

Khuôn mặt thanh tú vừa quen thuộc vừa xa lạ, vẻ dịu dàng ngày thường giờ đây lộ ra vài phần không cho phép từ chối.

"Anh trai?" Diệp Kỳ có chút ngây người.

"Nói đi, bảo bối có muốn mãi mãi ở bên anh không?"

"Muốn... muốn ở bên anh trai..."

"Ở đây chỉ có trở thành vợ của anh mới có thể mãi mãi ở bên nhau thôi. Nếu bảo bối không muốn thì anh chỉ có thể tìm người khác, chỉ có thể ở bên người khác mãi mãi..."

"Không muốn! Không muốn anh trai tìm người khác!"

"Ồ? Vậy bảo bối đồng ý làm vợ anh rồi à?"

Trên mặt Diệp Mặc nở một nụ cười dịu dàng pha chút dụ dỗ.

"Nhưng... vợ... phải... phải như vậy..."

"Bảo bối không thích?" Người đàn ông cắt ngang lời nói đứt quãng của Diệp Kỳ, "Làm vợ anh rất thoải mái đấy. Em thấy những người đã kết nối trong lớp rồi không? Bọn họ rất ít khi rời nhau, cũng đã thoải mái đến mức một khắc cũng không muốn tách rời. Bảo bối không muốn cùng anh làm chuyện thoải mái sao?"

"Ưm..."

Nhìn Diệp Kỳ trước mắt bị mê hoặc, Diệp Mặc đưa tay vào trong quần cậu, ngón tay nhẹ nhàng tách hai cánh hoa ra, nơi nhỏ bé không ngừng bị đè ép, "Không thích sao? Bên trong bảo bối đã ướt hết rồi. Chỉ có chỗ anh mới được chạm vào thôi, lại ướt nữa rồi..."

"Ưm... ưm... anh trai..."

"Chỉ có anh mới được chiếm hữu em, Tiểu Kỳ của anh."

"Ha... a... muốn... ưm... ưm... muốn..."

"Muốn gì?" Diệp Mặc rút ngón tay ra khỏi nơi kín đáo của Diệp Kỳ, nơi đó không ngừng run rẩy.

"Chỉ có vợ anh mới được ở trong tay anh. Bảo bối muốn trở thành vợ anh không?"

"Ưm... muốn... muốn... vợ của anh... ha... a... a... a... a... a...!!!"

Trong khoảnh khắc, ngón tay thon dài của Diệp Mặc đã đưa Diệp Kỳ lên đỉnh.

"Bảo bối đã muốn làm vợ anh rồi thì không được gọi anh là anh trai nữa." Diệp Mặc vừa xoa nắn nơi ướt át phía sau vừa không ngừng hôn lên cổ Diệp Kỳ, "Phải gọi là ông xã, hoặc chủ nhân cũng được."

"Ha... a... ông... ông xã..."

"Ngoan."

"Ưm... ha... a... ư... ưm..."

"Thở bằng mũi, há to miệng ra một chút nữa, ưm..."

Tiếng "chụt chụt" không ngừng vang lên giữa đôi môi quấn quýt của hai người, chiếc lưỡi nóng rực cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ bé của Diệp Kỳ.

Kể từ lần trước Diệp Kỳ mơ hồ đồng ý chuyện kết nối với Diệp Mặc, Diệp Mặc liền bắt đầu dạy dỗ cậu em trai đáng yêu của mình.

Hôn, là bài học cơ bản nhất. Mỗi lần nhìn thấy Diệp Kỳ bị mình hôn đến không thở nổi, đôi mắt to tròn ngấn lệ sinh lý, dương vật của Diệp Mặc đều căng trướng đau nhức.

Sau khi hung hăng xâm chiếm và càn quét khoang miệng của Diệp Kỳ rất lâu, Diệp Mặc buông tha đôi môi nhỏ bé đã bị mình khuấy đảo, hai cánh môi tách ra phát ra tiếng "chụt" vang dội.

"Ưm... ưm..."

Má Diệp Kỳ ửng hồng, đôi môi bị hôn đến đỏ mọng, ánh mắt long lanh vương lại dấu vết ái muội bên khóe miệng.

"Tiểu Kỳ thật là một đứa trẻ hư, chỉ hôn thôi mà đã như vậy rồi," Diệp Mặc vuốt ve giữa hai chân thiếu niên, nơi khép mở đã rỉ ra chất dịch dính nhớp, người đàn ông không nhịn được nở một nụ cười gian ác, "Sau này khai bao rồi, chẳng phải lúc nào cũng phải được đâm vào mới chịu được sao."

"Giống như cậu bé ngồi sau em vậy, đó là người vợ dâm đãng nhất học viện, cũng có hai cái miệng nhỏ như em. Kể từ sau khi kết nối, mỗi ngày đều phải được chồng mình lấp đầy mới chịu được, bị dạy dỗ đến mức một khi rời khỏi dương vật của đối phương là toàn thân ngứa ngáy khó chịu. Đối với chồng cậu ta mà nói, đúng là một gánh nặng ngọt ngào."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...