Chap 1: Lần đầu đến
Đã đến đây được một tuần rồi, Diệp Kỳ thầm nghĩ.
Cha mẹ cậu qua đời vì tai nạn khi cậu còn học tiểu học, từ đó về sau, Diệp Kỳ nhỏ bé nương tựa vào anh trai Diệp Mặc mà sống. Lúc đó anh trai cậu cũng chỉ vừa mới lên cấp hai, vì gia cảnh cũng khá giả, di sản của cha mẹ đủ để trang trải chi phí sinh hoạt hàng ngày, nhưng dù vậy, hai đứa trẻ chưa trưởng thành không có người lớn bên cạnh cảm thấy thực sự khó chịu.
Anh trai cậu bắt đầu thay đổi từ khi nào nhỉ? Từ nhỏ đã chiều chuộng cậu, sau khi gia đình gặp nạn lại càng vô đáy nuông chiều đứa em út duy nhất, cố gắng hết sức để Diệp Kỳ nhỏ bé có một cuộc sống hạnh phúc, bất kể về vật chất hay tinh thần. Thân thể thiếu niên của anh ngày một trưởng thành, cuối cùng trở thành một thân hình cao lớn, lưng rộng, khuôn mặt tuấn tú, mỗi một thớ thịt đều ẩn chứa sức mạnh lớn lao, có thể dễ dàng nhấc bổng cậu lên.
Cuộc sống dần ổn định như vậy lại một lần nữa sụp đổ không báo trước trước kỳ thi cấp ba của Diệp Kỳ.
Nửa năm trước, một ngày nọ, Diệp Mặc đột nhiên biến mất không dấu vết, không còn những trò đùa nghịch trên giường mỗi tối, không còn nụ hôn chào buổi sáng dịu dàng mỗi ngày, không còn những bữa cơm ấm áp và vòng tay vững chắc che chở cậu khỏi mưa gió.
Anh trai biến mất rồi, người đàn ông trưởng thành sau khi tốt nghiệp cấp hai đã không còn đi học mà bận rộn làm việc nuôi gia đình đột ngột biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của Diệp Kỳ. Sau khi cố gắng tìm kiếm và phát hiện ra bản thân mình có vòng quan hệ xã hội khép kín, hoàn toàn không biết gì về các mối quan hệ của anh trai ngoài xã hội, Diệp Kỳ ôm con gấu bông to lớn mà anh trai tặng vào ngày sinh nhật hồi nhỏ khóc không biết bao nhiêu lần, cho đến nửa năm sau tìm thấy một tờ giấy ghi địa chỉ nơi này trong hộp thư trước cửa nhà.
Niềm vui sướng tột độ gần như làm choáng váng đầu óc Diệp Kỳ, cậu cứ thế không chút do dự lên chiếc máy bay hướng đến vùng đất xa lạ, đến nơi kỳ lạ này –
Học viện.
Hòn đảo nhỏ gần như cách biệt với thế giới, học viện được xây dựng giữa những khu rừng xanh tươi, quần thể kiến trúc cổ kính và đồ sộ hùng vĩ tráng lệ, nhưng cái tên "Học viện dâm dục" khiến Diệp Kỳ khi mới đến gần như hạ quyết tâm một phen xông vào cánh cổng lớn.
Tuy nhiên, sau khi vào trong cậu mới kinh ngạc nhận ra sự kỳ lạ ở đây. Học viện vào buổi sáng dạy các môn học cấp ba thông thường, còn buổi chiều là các lớp học đặc biệt, có bắt buộc và tự chọn, trong đó cậu cảm thấy bình thường nhất cũng là những môn như "Giải phẫu người – Khu vực nhạy cảm", còn những môn bất thường thì không thể diễn tả bằng lời. Mỗi ngày, khắp nơi đều là những cảnh tượng đồi trụy kích thích mạnh mẽ vào trái tim thuần khiết chưa từng trải của Diệp Kỳ. Đó là những trải nghiệm chưa từng có trong cuộc sống cùng anh trai. Kể từ sau khi cha mẹ qua đời, Diệp Kỳ được bảo vệ rất tốt và có phần hướng nội, mỗi ngày cậu đều cảm thấy như mình đã mở ra một cánh cửa mới.
Bình luận