Chap 7: Thật sao, anh vậy mà cũng có việc làm?!
Chương 7: Thật sao, anh vậy mà cũng có việc làm?!
Tôi vui vẻ ở nhà suốt đến ngày thứ tám, mặc dù số lần thắng game chưa bằng số lần quan hệ, nhưng tôi hiểu rõ game và cái bướm nhỏ xinh không thể cùng lúc tận hưởng, so sánh thì tôi vẫn chọn cái bướm nhỏ xinh.
Mặt y ngày càng nghiêm trọng, ngoài việc ăn, ngủ và quan hệ với tôi, cả ngày chỉ nhìn vào máy tính. Tôi nhận thấy tâm trạng y có vẻ khó chịu, vì tần suất gõ tay trên bàn ngày càng nhiều, hút thuốc cũng tăng. Cuối cùng, vào chiều ngày thứ tám, y không nhịn được hỏi tôi:
"Tám ngày rồi, cậu thật sự không muốn ra ngoài chút nào à?"
Không biết có phải tôi tưởng tượng hay không, hai chữ "tám ngày" y nói ra nặng nề, có chút cảm giác nghiến răng ken két.
Tôi ngẩng đầu ra khỏi ngực sô cô la của y, hơi bối rối. Nếu có thể, tôi có thể cả tháng không cần ra ngoài, thực sự không hiểu tám ngày có gì kỳ lạ. Không hiểu được, tôi từ chối suy nghĩ, làm ra vẻ: "Tôi không hiểu anh đang nói gì, rốt cuộc tôi chỉ là một pháo hôi thôi mà," rồi nhanh chóng chui lại vào ngực sô cô la đen của y, quả nhiên cơ ngực nam cơ bắp khi thư giãn mềm mại, mềm nhưng vẫn đàn hồi. Tôi ngậm một bên, tay bóp một bên, đúng là sống trong men say, ngực này thật sự khiến người ta say mê.
Kể từ khi sống cùng y, độ linh hoạt của miệng và tay tôi không chỉ tăng lên một bậc, bây giờ dùng lưỡi buộc dây đầu nhũ hoa với tôi cũng dư sức, dù sao tôi cũng là người đã làm nhũ hoa nâu của y đỏ lên. Tôi rất ưng ý đôi nhũ hoa đỏ thẫm của y, nhưng khi y không vui, y cũng muốn tôi không vui, không biết lại đang làm gì, tay y cạy vào răng tôi, bắt tôi phải ngẩng đầu ra khỏi ngực y, nhăn mày nói:
"Ngưng, không được chạm nữa."
Y thường nói câu này khi tôi ngậm nhũ hoa, tai tôi đã hình thành cơ chế tự động lọc, tôi gật gật phó mặc: "Ừ ừ ừ," tay y vừa buông là tôi lập tức mềm nhũn, lại chui vào trong vòng tay y. Y lắc mắt, nhẫn nhịn tiếp tục nhìn máy tính.
Đợi tôi thỏa mãn xong, tôi mới lười biếng dựa vào y, chán chường nhìn máy tính xem có gì khiến y tập trung đến vậy. Nhìn vào, tôi sững sờ, toàn bảng biểu dày đặc, toàn chữ tiếng Anh, một lúc mà không tìm ra chữ nào quen thuộc.
"......Anh đang làm gì vậy?"
Y: "Chẹp, làm việc."
Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!
Cả ba tiếng "chết tiệt" cũng không đủ diễn tả sự sốc và choáng váng trong lòng tôi: "Anh...anh có việc làm? Anh...vậy mà cũng có việc làm?!"
Tôi thì không có việc làm, còn y một tên tiện thụ mà lại có việc làm! Chẳng lẽ trong truyện cặp tra công tiện thụ, tiện thụ không phải suốt ngày kêu ca khóc lóc bị nhốt trong phòng tối, để tôi tàn nhẫn đụ tàn bạo ư?!
"Tại sao tôi không thể có việc làm, không đi làm thì tiền đâu mà xài," y không hề để ý đến tôi đang rất sốc, thậm chí còn nhanh nhẹn kéo áo lên che ngực, giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng như không có gì.
Tôi không khỏi khâm phục khả năng tự lập của y, nhưng hình tượng tra công pháo hôi của tôi tuyệt đối không được sụp đổ, liền vô lý nắm tay y, lạnh lùng ra lệnh:
"Tôi đã đưa anh thẻ rồi, dùng tiền trong đó mà nghỉ việc đi, chuyên tâm ở nhà phục vụ tôi."
Tôi lại thấy y lắc mắt một cái, đầu không ngẩng lên, nói một cách thờ ơ:
"Nhóc con, né ra một bên tự ôm mộng đi. Hơn nữa, khi nào cậu đưa tôi thẻ thế?"
"Tôi... ngày đầu tiên đưa anh về nhà, không phải nhét trong... khụ, áo của anh rồi sao."
Tay y gõ lên bàn một nhịp, trên mặt hiện chút suy nghĩ, một lúc sau thốt lên: "À."
Mặt tôi đã tối sầm, nghiêm giọng hỏi y:
"Nhớ ra rồi à?"
Y lắc lư đi vào phòng ngủ, chưa được bao lâu lại lắc lư đi ra, không biết moi từ đâu ra cái thẻ đó, nói:
"Là cái này à? ... Nói thật nhé, cả đời này cậu là người đầu tiên dám... ừm, đưa thẻ cho tôi."
Vừa nói y vừa cúi đầu liếc nhìn, nheo mắt nhìn tấm thẻ vàng đầy hoa văn rồng, "Cậu đưa cho tôi thẻ này sao? Tôi còn tưởng chỉ là loại thẻ phụ hai ba chục vạn thôi chứ..."
Tâm trạng y có vẻ khá tốt, cúi người hôn tôi đang ngồi trên sô pha một cái,
"Vậy tôi có nên nói một tiếng cảm ơn không?"
Chắc y cũng từng mở mang tầm mắt bên cạnh tên tra công Tiểu Diêm tổng kia rồi, tôi cũng không ngạc nhiên việc y nhận ra thẻ vàng của tôi. Vốn tôi còn hơi bực vì y vứt chuyện này ra sau đầu, nhưng miệng thì cứ "cả đời này là người đầu tiên", lại còn tỏ vẻ đáng thương chủ động hôn tôi. Thật ra tính tôi cũng không quá xấu, huống chi y chịu mềm mỏng cũng chẳng phải chuyện thường, nên tôi quen miệng hừ lạnh một tiếng, nói vài câu mỉa mai rồi thôi.
Tấm thẻ này là toàn bộ gia sản của tôi, còn phải cảm ơn ông nội ruột đã mất sớm của tôi. Ngay khi tôi sinh ra, ông đã chia cổ phần cho tôi, hơn mười năm tiền chia lãi tích lũy lại cũng không phải con số nhỏ. Tuy bây giờ cổ phần đứng tên tôi đã không còn, bị cặp bố mẹ kia lấy lý do tôi chưa đủ tuổi mà cưỡng ép chuyển đi quản lý, nhưng ít ra họ vẫn còn chút não, không làm ra chuyện ghê tởm kiểu chuyển cổ phần của tôi cho Lý Khắc, mà để dưới tên mẹ tôi, mỗi năm lại chuyển tiền chia lãi vào thẻ của tôi.
Tôi cũng chẳng bận tâm cổ phần, dù sao sang năm tôi cũng sẽ chết rồi, hơn nữa số tiền này nếu để sau khi tôi chết rơi vào tay ba mẹ tôi, chi bằng đưa cho tên tiện thụ kia. Nhỡ sau này tra công tái phát bệnh cũ, ít nhất trong tay y còn có tiền, thế nào cũng không đến mức lại rơi vào kết cục bị đem cho người khác.
Nghĩ đến cái gia đình đó là tôi đã thấy buồn nôn, cần gấp sữa sô cô la để cứu cái dạ dày đang cuộn lên của mình. Chỉ là tôi còn chưa kịp dựa vào lòng y, thì y đã giẫm trúng mìn một cách chính xác, nghiêng đầu hỏi tôi:
"Còn nữa, tuổi này của cậu, sao không đi học?"
Tôi càng thấy buồn nôn hơn, cổ họng cuộn lên, lạnh lùng nói:
"Nghe không hiểu, nên dứt khoát không đi nữa."
Tôi uể oải gối đầu lên vai y, hít sâu một hơi, liền cảm thấy y sờ sờ cằm tôi, vẻ mặt như kiểu 'tôi biết cậu ngốc, nhưng không ngờ lại ngốc đến mức này', nói: "... Cậu lên lớp mười một là đã nghe không hiểu rồi à?"
Tôi:"... Này!"
[Lời tác giả muốn nói:]
Thật ra bé khờ... ừm... cũng hơi đáng thương.
Bình luận