Chap 5: Cậu đang hừ như heo cái gì thế?
Chương 5: Cậu đang hừ như heo cái gì thế?
Mã chương: 7157912
Những ngày sau đó tôi cứ như rơi vào một vòng lặp. Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là ngơ ngác nhìn chiếc giường trống trơn, rồi tay chân cùng dùng mà lăn ra phòng khách. Chỉ khi thấy y vẫn như mọi ngày nằm/ngồi/tựa trên sô pha tôi mới thở phào một hơi. Theo lệ thường, tôi buông xong mấy câu rác rưởi thì bị y phản dame, bị phản xong lại uất ức ăn đồ thừa của y.
Thông thường, ăn xong đồ thừa là tôi sập cửa bỏ đi, ra ngoài bar/bụp nhau/đua xe/chơi game. Đừng hỏi vì sao tôi không ở nhà; hỏi là bởi tình tiết tiểu thuyết đòi hỏi tôi phải tỏ vẻ khinh thường tiện thụ, ngoài chuyện lên giường thì không ở cùng y. Khổ cho tôi thật, vốn dĩ tôi cũng chẳng phải người hướng ngoại gì, trước kia ru rú ở nhà chơi game sướng khỏi nói, giờ trong nhà lại thêm một ông cụ tiện thụ, thành ra có nhà mà không về được, nỗi khổ này chẳng biết nói với ai.
Huống chi cũng chẳng có bar vũ trường nào mở cửa từ sáng sớm, cũng chẳng có đua xe nào đua từ sáng tới tối, càng không có đánh nhau nào kéo dài suốt 12 tiếng. Khi không còn lịch trình nào khác, tôi đành đi lang thang vô nghĩa trên phố, tiện mua thêm mấy bộ ga giường bốn món mang về. Đến khi tôi mòn đế ba đôi giày, mua mấy chục bộ ga giường xong, tôi đau đớn tỉnh ngộ: mấy đôi giày chạy bản giới hạn tôi thức đêm tìm cò giành được vốn không nên để tôi mang đi dẫm đường thế này, phải đem thờ mới đúng.
Thế là tôi nghĩ ra một cách tuyệt diệu: không dạo phố nữa, mà mang theo mười cục pin sạc dự phòng, ngồi xổm trong hành lang chơi game, vui vẻ đánh tới tối mịt, rồi ung dung tự tại, trong ánh mắt mòn mỏi chờ đợi của tên tiện thụ, mở cửa căn hộ bước vào.
Tôi chơi game liền một tuần, ngoài việc ngồi xổm đến tê chân ra thì mọi thứ đều hoàn hảo. Tuần này tôi còn lên được hai sao, không làm rớt số sao mà bọn cày thuê đánh giúp, đã là tiến bộ ghê gớm rồi. Tôi đang chơi hăng máu nên cũng chẳng để ý tiếng "đinh" của thang máy, chủ yếu là tôi cũng không ngờ y lại bước ra từ thang máy, còn như mang radar sẵn, đi thẳng một mạch tới trước mặt tôi.
Cùng với tiếng "defeat" vang dội, đèn cảm ứng hành lang bật sáng. Y ngậm điếu thuốc, hai tay khoanh trước ngực, đầu thậm chí không thèm cúi xuống, liếc tôi bằng ánh mắt vừa lạnh lùng vừa cao ngạo đến chết tiệt. Lố bịch nhất là y còn nắm được kỹ năng nói chuyện mà điếu thuốc không rơi, hỏi tôi:
"Thà ngồi xổm ở đây, chứ không chịu về nhà? Trong nhà có lũ lụt hay mãnh thú à?"
Quê vãi đái. Sự quê này chính là bia mộ của tối nay.
Nếu y tìm được tôi ở quán bar, tôi còn có thể diễn sâu mà gào lên: "Anh là cái thá gì mà cũng dám quản tôi!" nhưng y lại tìm thấy tôi trong hành lang, hơn nữa còn là hành lang ngay trước cửa nhà. Tôi ngồi xổm, nghẹn một bụng tức thật lâu, nhỏ giọng hừ hừ:
"Hừ, còn chẳng phải là vì không muốn nhìn thấy anh sao, hừ."
Vì thiếu tự tin nên giọng tôi có thể hơi nhỏ, y không nghe rõ, bực bội nói:
"Cậu đang hừ như heo cái gì thế?"
"Anh giai, anh to gan thật!" Tôi không chịu nổi sự sỉ nhục, bật dậy đứng thẳng, "Tôi không giống anh, rời tôi là không sống nổi! Ai rảnh mà ở nhà cả ngày đối mặt với cái bản mặt của anh, anh chỉ cần ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi là được rồi!"
Nói xong tôi chợt ý thức được y là đi lên từ thang máy, điều đó có nghĩa là y vậy mà dám lén tôi ra ngoài. Như thể nắm thóp được, tôi chất vấn y:
"Anh từ đâu về? Tại sao lén lút ra ngoài sau lưng tôi, nói mau!" Nghĩ tới một khả năng đáng sợ, môi tôi cũng run lên, "Anh có phải quay về tìm tình cũ của anh rồi không! Đừng có mơ mộng viển vông nữa, Tiểu Diêm tổng đã vứt anh rồi, đời này anh đừng hòng thoát khỏi tôi!"
Y khựng lại, ánh mắt lảng tránh, trông như có tật giật mình. Tôi giận dữ bùng nổ, chắc như đinh đóng cột rằng y ra ngoài tìm tên tra công kia. Tôi với y sống chung mới có một tháng! Con còn chưa có nữa, y đã muốn quay lại vòng tay của tên công rác đó rồi! Mỗi đêm tôi cày cuốc vất vả như vậy, tinh dịch cho y đủ tưới chết cả một cây non, vậy mà y dám cắm sừng tôi!
"Linh tinh cái gì thế... tôi ra ngoài mua thuốc lá."
"......" Anh nghĩ tôi dễ lừa vậy sao?
Thực ra trong lòng tôi đã tin kha khá rồi, dù sao y cũng chỉ còn tôi. Nhưng sứ mệnh của loại pháo hôi tra công như tôi chính là không có chuyện cũng phải làm loạn ba phần, chuyên nói tiếng người mà không nghe tiếng người, nên tôi vẫn bày ra bộ dạng lăn lộn ăn vạ, chết sống không tin.
Bình thường y còn chẳng thèm nhìn tôi bằng nửa con mắt, mí mắt nặng như đeo cả nghìn cân, không thì nheo mắt, không thì liếc xéo. Giờ đây vậy mà mắt hơi mở ra, có chút kinh ngạc nhìn tôi. Ha, chẳng lẽ y đang nghĩ tôi thông minh đến thế sao!
"Tôi lừa cậu làm gì? Tôi còn không biết địa chỉ của Diêm Hàn Phi...Tiểu Diêm tổng, thì tìm cậu ta kiểu gì? Trong nhà hết thuốc rồi, hơn nữa cậu ngày nào cũng không về nhà, để tôi đợi mòn mỏi, chẳng lẽ tôi ra ngoài mua một điếu thuốc cũng không được?"
"Hừm, đoán anh cũng không dám chống lại lời tôi đâu."
Tôi bước một bước lên trước, đi trước mặt y, lấy chìa khoá mở cửa. Chỉ là y hơi quá vô ơn, tôi tưởng chuyện tôi chơi game ở hành lang đã qua rồi, vậy mà y vẫn còn bám lấy không buông:
"Ngày mai cậu lại chạy đến đây chơi game nữa à?"
"Cậu cứ ở nhà với tôi đi."
"......hừ."
Được rồi, câu này của y nói ra cũng vừa lòng tôi, tôi liền rộng lượng, không tính toán nữa, thở ra một tiếng từ mũi:
"Đằng nào anh cũng năn nỉ tôi rồi, tôi đành miễn cưỡng ở lại cùng anh vài ngày."
---
[Tác giả muốn nói:]
Bé khờ: Anh ấy chỉ có mình tôi.
Thực ra: Tôi chỉ còn mỗi anh ấy.
---
Vở kịch phi trách nhiệm
Ngày thứ nhất — Đại ca: "Hắn đi đâu, làm gì?"
Cấp dưới: "Ra quán bar uống nước ép, rồi lang thang ngoài phố mua bộ ga giường."
Ngày thứ hai — Đại ca: "Hắn đi đâu, làm gì?"
Cấp dưới: "Đi đua xe, vòng ba cua 80 vòng, về nhà lại mua bộ ga giường."
Ngày thứ ba — Đại ca: "Hôm nay thì sao, hắn làm gì?"
Cấp dưới: "Ờ... ra ngoài mua bộ ga giường, rồi chơi game ở hành lang."
Ngày thứ tư — Đại ca: "Hôm nay thì sao?"
Cấp dưới: "Chỉ chơi game ở hành lang."
......
Ngày thứ bảy — Đại ca: "Hôm nay thì sao?"
Cấp dưới: "Hành lang, game."
Đại ca: ......
Đại ca nhíu mày: "Thôi, tôi đi xem thử."
Tất nhiên đại ca không bị bé khờ giữ lại, bé khờ vừa đi thì đại ca đi theo, sau đó vừa kịp về trước một giây trước khi bé khờ về, thực sự là bậc thầy quản lý thời gian (không phải).
Bình luận