Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 28: Chồng còn trẻ đúng là rất dễ mang thai(H)

Chương 28: Chồng còn trẻ đúng là rất dễ mang thai (H)

Hôm nay ông chồng đại lão tan làm đặc biệt sớm.

Lúc tôi đeo cái cặp trống rỗng, giả bộ nghiêm túc, nắm tay y đi về phía bãi đỗ xe ngầm, mới chợt nhận ra —— hôm nay y không chậm trễ dù chỉ một giây, đến giờ là gập máy tính lại, sắc mặt Trương Cốc Vũ đứng bên cạnh xanh mét luôn.

Vì tôi đã đủ mười tám tuổi, sau mấy năm lái xe không giấy phép, cuối cùng cũng vinh dự lấy được bằng lái. Nếu không thì bây giờ đã phải xảy ra thảm cảnh: người vợ mang thai bốn tháng của tôi phải ễnh bụng bầu lái xe chở tôi về nhà.

Tôi lái xe rất ổn định, một mạch chạy thẳng vào trang viên nhà họ Diêm, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự nằm ở vị trí trung tâm. Ha, không nói nhiều, nói chung là ăn bám thật thơm, vợ ơi đói quá.

Lúc y xuống xe từ ghế phụ còn tiện tay cầm luôn cái cặp tôi cố ý vứt ở hàng ghế sau. Vừa cầm lên đã thấy trọng lượng không đúng, nhướng mày xóc lên xóc xuống mấy cái: "Rỗng à?"

Tôi giả bộ cao lãnh, nắm tay y cúi đầu đi thẳng về phía trước. Y cười khẽ, khoác cặp lên vai mình, thong thả bước theo nhịp chân tôi, miệng còn không quên trêu chọc:

"Nhóc con, em giỏi thật, hồi tôi đi học còn không tiêu sái như em."

Vừa vào nhà, trên bàn ăn đã bày sẵn những món được nấu nướng công phu, đang chậm rãi tỏa hơi nóng. Nhưng trong cả căn biệt thự, ngoài tôi và y ra thì không còn ai khác. Tôi cũng từng gặp quản gia và người hầu của nhà họ Diêm. Quản gia là một ông lão tóc xám trắng, lúc nào cũng cười híp mắt, từ đầu đến chân, dù là một sợi râu cũng chỉnh tề không chê vào đâu được, gọi vợ tôi là "đại thiếu gia", đối với tôi cũng vô cùng thân thiện. Trước kia bọn họ đều ở đây cùng vợ tôi, nhưng sau đó thì toàn bộ chuyển sang căn biệt thự nhỏ bên cạnh.

Dù có hơi không có tiền đồ, nhưng khi biết chỉ có tôi và vợ tôi ở chung, tôi vẫn thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nếu không thì một căn biệt thự to như vậy, nhiều phòng như vậy, người hầu bận rộn ra vào, thật sự quá giống với nhà họ Lý trong ký ức của tôi......

Lúc ăn cơm tôi chống cằm, lặng lẽ nhìn y trong ánh đèn vàng ấm áp. Nhẩm chừng đứa con của chúng tôi hẳn là một em bé rất ngoan, bị tôi giày vò một trận như thế vẫn khỏe mạnh ở yên trong bụng y, cũng không khiến y xuất hiện phản ứng thai kỳ như tức ngực, nôn nghén gì cả, khẩu vị của y vẫn tốt như trước. Như vậy là tốt rồi, dù sao thì trong lòng tôi, y quan trọng hơn rất nhiều so với đứa bé hiện giờ mới chỉ là một đống tế bào.

Tối nay y thậm chí còn không mang máy tính công việc về nhà. Ăn cơm xong liền nhanh gọn tắm rửa sạch sẽ, nằm trên giường nửa khép mắt nhìn tôi thay quần áo. Tôi lặng lẽ quay đầu nhìn y hai ba giây, y vô cùng thoải mái nhếch miệng cười với tôi, trông như giây tiếp theo sẽ huýt sáo trêu ghẹo tôi một tiếng vậy.

Tôi căng mặt quay người đi lấy quần áo, lúc vào phòng tắm vẫn còn ngơ ngác suy nghĩ —— rốt cuộc tối nay là ai ngủ ai......

Nghe nói có một cách phán đoán như thế này: xem đồ lót của đối phương có phải là một bộ hay không. Nếu không phải một bộ thì là tôi ngủ anh, nếu là một bộ thì là anh ngủ tôi. Nhưng cách này không áp dụng được cho chúng tôi, dù sao y cũng không phải phụ nữ, không mặc áo ngực...... Nói mới nhớ, sau này y có cần mặc không nhỉ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...