Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 25: Vợ tôi là ai?!

Chương 25: Vợ tôi là ai?!
Mã chương: 725266y

Y muốn đưa tôi đi, tôi liền đi theo y.

Tôi không chậm trễ lấy một giây nào. Đầu óc vốn đã trống rỗng, nghĩ cũng nghĩ không thông, điều duy nhất tôi sợ là y sẽ hối hận vì câu nói muốn đưa tôi đi.

Cũng không biết y định đưa tôi đi đâu. Y không mở miệng, tôi liền nắm lấy vạt áo y, cúi đầu bước theo sát từng bước không sót. Y sải bước rất nhanh, một tay khẽ che bụng, không biết bụng y còn đau hay không.

Dưới lầu đã đỗ sẵn một chiếc sedan màu đen xa lạ, kín đáo. Vừa xuống lầu, chỉ mấy bước từ hành lang ra đến xe, đã có một người đàn ông nhìn rất tri thức mặc vest phẳng phiu, đeo kính, che ô đưa đón.

Có lẽ đây là người do Tiểu Diêm tổng phái tới. Không biết đã chuẩn bị bao lâu rồi, y vừa đau bụng là đã có xe đến đón, lại còn nhanh như vậy; nói không chừng là đã đợi sẵn dưới lầu từ lâu rồi.

Tôi thấy y được người ta che ô bảo vệ, nhấc chân định đi theo, do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn buông tay khỏi vạt áo y. Tiểu Diêm tổng đã phái người tới rồi, biết đâu chính người ta cũng đang đích thân đợi y; những ngày khổ ở chỗ tôi của y rốt cuộc cũng chịu đựng xong rồi. Tôi đi theo thì còn có thể làm được gì, chẳng lẽ là trước mặt y lao xuống biển cho hả giận sao?

Không nên. Tôi nhớ trong cốt truyện, tôi là một mình bị trói đưa ra bờ biển; Tiểu Diêm tổng muốn giết người đương nhiên cũng làm lén lút. Hai chúng tôi không làm kinh động ai, một người đẩy xuống biển, một người nhảy xuống biển, cứ thế thuận lợi mà chìm xuống.

Tôi vừa buông tay, lực kéo trên vạt áo biến mất, y tự nhiên nhận ra, quay đầu nhìn tôi một cái, nhíu mày, trầm giọng nói: "Theo kịp."

Tôi khó khăn kéo khóe miệng, làm ra bộ dáng bất cần khinh khỉnh, vặn hỏi: "Đi đâu cũng bắt tôi theo à? Sao, không rời được tôi hay gì?"

Câu "tôi không đi" đã nghẹn sẵn nơi đầu lưỡi, sắp bật ra thì tôi thấy người đàn ông tri thức đang che ô kia bỗng nhiên run tay, chiếc ô suýt nữa thì lệch hẳn. Lần này không chỉ mình tôi, mà ngay cả tiện thụ cũng ngẩng mắt liếc nhìn. Bị hai ánh mắt cùng lúc dán lên người, da mặt anh giật giật, vậy mà vẫn vô cùng cứng cỏi nặn ra một nụ cười công sở của dân làm thuê, hòa nhã giảng hòa:

"Cậu Lý trẻ tuổi hoạt bát, thân thiết với ngài nên mới nói vậy. Đừng nói là tôi, ngay cả—" ngay cả Tiểu Diêm tổng cũng không dám cãi kiểu đó... (*)

Trương Cốc Vũ nuốt nốt lời chưa nói xong, không dám nói thêm nữa, trong lòng lẩm nhẩm tiền lương của mình. Hừ, cầm chừng ấy tiền, có việc gì là anh không làm được! Thế là lại mỉm cười khuyên cậu thiếu niên cao gầy bên cạnh: "Diêm tổng đã mời cậu đi cùng, cậu Lý cứ lên xe đi. Biết cậu không dễ tin người khác, nhưng đến cả Diêm tổng cậu vẫn không tin hay sao?"

Người trẻ tuổi da trắng tóc đen, thần sắc uể oải, lạnh nhạt liếc anh một cái, ánh mắt chán chường pha lẫn mê mang, rồi lại quay đầu nhìn Diêm tổng, môi khẽ mím lại. Trương Cốc Vũ thầm nghĩ ông cố nội ơi đừng do dự nữa mà! Lông mày Diêm tổng đã có thể kẹp chết ruồi rồi đó, anh nhìn thêm một cái là tim lại run lên nhưng vẫn cố niệm thầm số dư tài khoản của mình, gắng gượng trụ vững, chen lời đánh trống lảng:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...