Chap 23: Chịch phá thai (phần đầu)
Chương 23: Chịch phá thai (giả thôi, không phá thai, nhưng có H) – Phần đầu
Mã chương: 723052y
Sắc mặt tôi âm trầm, ngồi yên trên sô pha chờ tên tiện thụ đi ra ngoài hẹn hò với Diêm Hàn Phi về nhà. Quãng thời gian này dài như tính bằng giây; trong lòng tôi đã đếm tròn 1749 con số, mãi đến khi mới nghe thấy tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa ngoài cửa.
Y vậy mà trơ trẽn đến mức gặp Diêm Hàn Phi lâu như thế!
Tôi giận đến không kìm nổi, lại xen lẫn chút chua xót, dùng giọng quái gở âm u mỉa mai y: "Còn biết đường về à?"
Khi ấy y vừa đóng cửa xong, "tách" một tiếng bật đèn lên. Nghe thấy lời tôi nói, y trầm mặc nhìn tôi, rồi lại trầm mặc liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, giọng điệu vi diệu đáp: "......Bây giờ mới có bảy rưỡi tối."
Y đi tới rồi ngồi phịch xuống bên cạnh tôi, chậm rãi cởi hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, một tay vòng qua vai tôi, tay kia bóp cằm tôi, tặc lưỡi nhìn trái nhìn phải đánh giá một hồi, không biết xấu hổ mà nhận xét: "Cái dáng oán phụ này của cậu nhìn cũng mới lạ phết."
"Chính cậu chủ động cho tôi ra ngoài, tôi ra ngoài một chuyến cậu lại nổi giận. Nhóc con, tuổi thì chẳng lớn, nhưng tính khí thì lại chẳng nhỏ chút nào."
Tôi tức đến bùng nổ, giận đến mức chỉ muốn nhảy dựng lên, trong lòng nghĩ: tôi đúng là cho anh ra ngoài thật, nhưng tôi có cho anh đi gặp Tiểu Diêm tổng không? Rõ ràng là anh lén lút sau lưng tôi đi vụng trộm, quay đầu lại còn trách tôi không đủ rộng lượng, hơn nữa cơ hội vụng trộm này lại chính là do tôi tự tay giao cho anh, cái mũ xanh trên đầu tôi này có một nửa là do chính tôi tự đội lên cho mình chứ ai!
Tôi mím chặt môi, gạt phăng tay y đang bóp cằm tôi ra, cố nén cơn giận, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng mà hỏi y: "Không sai, là tôi đồng ý cho anh ra ngoài...... hôm nay anh ra ngoài làm gì, có gặp ai không?"
Tôi cũng không diễn tả được mình đã hỏi câu đó với tâm trạng như thế nào. Nếu y lừa tôi, nói rằng không gặp ai cả, tôi cũng sẽ tin y, rồi tự lừa mình mà nhắm mắt sống thêm một thời gian nữa, cho đến khi thật sự không thể kéo dài thêm được nữa. Còn nếu y thẳng thắn nói là đi gặp Diêm Hàn Phi......
Thì điều đó có nghĩa là y đã không còn chút lưu luyến nào với tôi, muốn quang minh chính đại chặt đứt quan hệ với tôi rồi.
Một bên là thuốc độc bọc trong mật ngọt, một bên là lưỡi dao sáng loáng, án treo chờ chết hay lập tức hành hình, bên nào cũng chẳng phải kết cục tốt. Tôi cũng lười giãy giụa thêm, dứt khoát giao quyền lựa chọn vào tay y.
Những thứ khác đều mặc kệ, chỉ nhìn xem y còn muốn ở bên tôi được bao lâu.
Khóe môi y vẫn cong lên nụ cười đùa cợt ban nãy. Bị tôi vỗ rớt tay, y lại đầy hứng thú sờ mặt tôi, bóp bóp vành tai tôi, còn định dùng ngón cái chống vào khóe miệng tôi, thủ công ép cho khóe môi tôi nhếch lên. Nghe tôi hỏi, sắc mặt y không hề thay đổi, thản nhiên đáp:"Có, mới đi gặp thằng nhóc Diêm Hàn Phi, nó —"
Y khịt mũi cười một tiếng.
"Nói mấy lời ngu ngốc chẳng ra đâu vào đâu."
Sau khi bị mắng cho một trận thậm tệ thì như rùa rúc đầu, một câu cũng không dám nói, đúng là đồ vô dụng.
Bình luận