Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 22: Sự khác biệt giữa kịch bản của nhóc khờ và đại ca

Chương 22: Sự khác biệt giữa kịch bản của nhóc khờ và đại ca

Có lẽ biểu cảm sững sờ và rối bời của tôi quá rõ ràng, y nhíu mày, đưa tay nắm cằm tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, ông lớn không vui nói: "Biểu cảm đó là gì vậy?"

Tôi tỉnh lại, sững sờ nhìn thẳng vào mắt y, một lúc lâu mới trả lời: "Không, không có gì..."

Tôi không thể hiểu nổi, không thể tưởng tượng tại sao y không theo kịch bản, chẳng lẽ kịch bản có thể bị phá vỡ sao? Nhưng... nếu phá kịch bản, tôi và y sẽ có kết cục gì tốt được, chưa từng nghe nhân vật chính có thể cùng pháo hôi HE bao giờ.

Vậy nên tôi vẫn kiên trì hỏi: "Sao anh lại nói với tôi?"

Trong lòng tôi không rõ ràng lắm, cảm xúc đang dấy lên hỗn độn, thậm chí một ý nghĩ ngớ ngẩn trong đầu càng ngày càng mạnh: anh ấy nói ra rồi, không muốn theo kịch bản nữa, có phải... muốn ở bên tôi không?

Y không hề nhíu mày, nghe vậy cười khẩy, nhéo cằm tôi, nói: "Loài giống của cậu, nếu tôi không nói, thì còn ai biết đây?"

"Sao thế, vừa nghe tôi nói mang thai mà mặt thay đổi, cậu không muốn đứa trẻ này sao?"

"Không, tôi không..." Không muốn đứa trẻ này.

Lời nói đến miệng, tôi đột nhiên dừng lại, nhìn y rất lâu, mép miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lười biếng, bình thản giũ tay y khỏi cằm tôi, lật người quay lưng lại, không bận tâm nói: "Không sao, chỉ là một đứa trẻ thôi, tôi nuôi nổi. Tôi chỉ không ngờ một người đàn ông như anh... thực sự có thể mang thai, chỉ hơi ngạc nhiên thôi."

Theo mô tả trong sách, lúc này tôi lẽ ra phải nói những lời còn quá đáng hơn, tôi hạ mắt, cuối cùng vẫn không thốt ra. Cũng tốt, chỉ cần thể hiện thái độ coi thường và không quan tâm tới đứa trẻ là đủ, dù nói ra, tôi cũng không thấy thỏa mãn.

Không cần nghĩ tôi cũng biết, tôi chẳng khác gì mấy gã đàn ông tồi vừa nghe bạn gái nói mang thai là lập tức biến sắc, y tức giận cũng không có gì lạ. Y mạnh tay ấn vai tôi, ép tôi đối mặt với y, sắc mặt u ám. Y nhìn tôi một lúc rồi hít sâu một hơi, xoa xoa ấn đường, ép cho cơn giận giữa mày tan đi, lông mày cũng không còn cau chặt nữa, cố nén tức giận, kiên nhẫn đến mức hiếm thấy mà hỏi tôi: "Rốt cuộc cậu có ý gì? Cậu muốn nói cái gì? Cậu phải nói ra thì tôi mới hiểu được. Tôi biết đôi lúc cậu sẽ—" ...có gì đó không ổn.

Y còn chưa nói hết, tôi đã thẳng thừng cắt ngang, giả vờ ngáp một cái, liếc xéo y: "Tôi buồn ngủ rồi, có gì để sau nói đi. Hay là..."

Tôi cười một nụ cười dâm tà, dùng ánh mắt không chút khách sáo quét y từ đầu đến chân, nói: "Anh còn sức thì chúng ta làm chuyện khác nhé?"

Không chờ y trả lời, tôi xuống giường tắt đèn, rồi trở lại giường trong bóng tối, không nói một lời, nhắm mắt lại.

Tôi cảm nhận được ánh mắt y vẫn đặt trên người tôi, rất lâu sau mới rời đi, hơi thở y dần dần trở nên đều đặn.

Tôi đã hoàn toàn không còn buồn ngủ, lại lặng lẽ đợi thêm một lúc, xác định y đã ngủ, mới cẩn thận xoay người, khẽ chạm vào y.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...