Chap 20: Chọc vào đâu vậy? (H mở hậu môn)
Chương 20: Chọc vào đâu vậy? (H mở hậu môn)
Có lẽ vì thấy tôi đứng hình quá lâu, y nhướn mày hỏi: "Sao, không muốn dùng cửa sau à?"
Không, cũng không phải...
Tôi ôm lấy vai trần nhẵn nhụi của y, rất nam tính kéo y vào lòng, rồi úp đầu vào cổ y, đứng cứng không nhúc nhích.
Đầu óc tôi lộn xộn quá, cần phải từ từ.
Theo cốt truyện trong sách, khi tiểu thụ mang thai, y sẽ không chủ động nói với tôi; y sẽ vì muốn bảo vệ thai nhi mà không để tôi động vào "cửa trước" nữa, cho đến khi bụng bầu nhô ra, không thể giấu được nữa, mới hoảng hốt nói tôi biết. Còn tôi sau khi biết chuyện thì sẽ coi đứa trẻ với thái độ khinh bỉ, thậm chí xem đứa trẻ như vết nhơ trong đời mình, nên mới làm những chuyện tàn nhẫn đến mức chơi đùa khiến tiểu thụ sẩy thai.
Còn tôi... mặc dù luôn nhấn mạnh rằng tiểu thụ yêu tôi sâu đậm, chúng tôi không thể tách rời... nhưng thực ra cũng có phần khoe khoang, tự khen bản thân. Trong sách viết rõ, tiểu thụ yêu tôi một phần vì tôi trẻ đẹp, một phần vì y từng bị công cũ làm tổn thương sâu sắc, nên mới tìm kiếm sự an ủi và chuyển hướng cảm xúc sang tôi. Sau khi sẩy thai, y sẽ nhận ra tôi không phải người tốt, hiệu ứng chuyển hướng mất đi, tình cảm cũ với công trước sẽ quay lại, và y sẽ chạy về bên người cũ.
Lúc đó, công cũ đang trong giai đoạn hối hận và giằng xé nội tâm, thấy tiểu thụ ôm mình khóc nhè trong lòng sẽ thương xót, hai người nhanh chóng nối lại tình cảm, còn tôi thì vui vẻ... chìm xuống biển cả (ý chỉ kết cục bi thảm).
Tôi sắp xếp lại cốt truyện trong đầu, trí óc vốn rối bời vì tin tiểu thụ mang thai cũng dần tỉnh táo lại. Y đã hơi sốt ruột, thỉnh thoảng vuốt tóc tôi, đôi khi túm tóc tôi một cái, thốt lên "tch" rồi đẩy mặt tôi ra, nhăn mặt nói: "Ghét vậy à? Thế thì thôi, không làm nữa."
Y không vui, như vừa đưa ra quyết định quan trọng mà không được trân trọng, giận dỗi một cách thật lòng...
Tôi mạnh mẽ lại đưa mặt về, cắn cắn khóe môi y: "Làm, tất nhiên là làm!"
Quần đã cởi rồi, chẳng lẽ còn có thể mặc lại sao? Huống chi...... chỗ đó của y ấy mà, trước đây tôi hầu như chưa từng đụng tới, dù sao thì tôi với y đều là hai thằng đàn ông, âu yếm thì có âu yếm, nhưng chưa từng chơi cái lỗ đít của y, lúc nào cũng cảm thấy hơi thiệt. Chủ yếu là y lại mọc cái bướm, bướm hồng vừa non vừa mọng lại còn ăn được, hơn nữa theo cốt truyện thì tôi cũng không thể đụng tới đít y sớm như vậy, thế nên mới kéo tới tận bây giờ.
Y liếc tôi một cái, chậm rãi lật người nằm sấp xuống, mông nở eo thon, hai nửa mông vừa cong vừa vểnh, tôi thật sự không nhịn được, "bốp" một tiếng vỗ mạnh lên.
Lưng y căng lên, quay đầu lại ném cho tôi ánh mắt chết chóc, tôi vội vàng đổi động tác tay còn lại từ vỗ mông sang xoa nắn, nở với y một nụ cười chất phác, y lại chậm rãi quay đầu đi.
Haizz, y vẫn sĩ diện như vậy.
Hai tay tôi đều nắm lấy khối thịt mông đầy đặn, hơi cứng nhưng đàn hồi mười phần, mông y rất đầy, một tay tôi căn bản không nắm trọn được nửa bên mông của y, đúng là eo hẹp mông nở, hiệu ứng thị giác cực kỳ rõ ràng. Tôi nghiêm túc vừa bóp vừa nhào nặn chơi mông y một lúc, cuối cùng nuốt nước bọt, nghĩ thầm tiết mục chính sắp tới rồi, tôi cắn răng, hai tay mỗi bên nắm chặt thịt mông rồi bẻ sang hai phía —
Bình luận