Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 13: Anh ấy sẽ không thích tôi đâu nhỉ

Chương 13: Anh ấy sẽ không thích tôi đâu nhỉ
Mã chương: 7169938

Y để tôi thúc vào cổ tử cung rất nhiều lần, tôi để lại không ít tinh dịch bên trong y mà y cũng chẳng hé răng, tắm xong còn ra ngoài trước tôi, vừa lau tóc, để mặc tôi đứng ngẩn người dưới làn nước nóng của vòi sen.

Tôi lau mặt một cái, vừa được sủng ái vừa hoảng hốt nghĩ: chẳng lẽ y thích tôi rồi sao!

Mặc dù theo cốt truyện thì rốt cuộc y sẽ thầm yêu tôi, sau khi sảy thai mới lòng nguội như tro mà chạy về bên Tiểu Diêm tổng, nhưng tôi không ngờ rằng... y, y lại thích tôi sớm thế, mới có một tháng rưỡi thôi mà......

Tôi khó tránh khỏi đỏ mặt, tim đập loạn xạ bước ra khỏi phòng tắm, suýt nữa không dám nhìn thẳng vào y

Y dựa vào đầu giường, chống một chân, vẻ mặt nhàn nhạt nhìn máy tính. Tôi khựng bước, chẳng hiểu sao đột nhiên nảy ra ý nghĩ đáng sợ rằng sau này tôi sẽ phải ghen với cái máy tính. Tôi không khách khí chen qua, nửa người đè lên người y. Y để trần nửa thân trên, mặt tôi vừa hay có thể gối lên ngực y, bộ ngực mềm mà đàn hồi ép sát môi tôi, chỉ cần há miệng là tôi có thể mút trúng đầu vú của y.

Tôi không khỏi sung sướng cảm thán đây là ngày tháng thần tiên gì thế này, đây chính là gối đầu ngủ trên ngực trai đẹp sao, rồi đột nhiên nhận ra tư thế này có gì đó không ổn.

Tôi lặng lẽ ngoảnh đầu nhìn ra sau, một tay y ôm vai tôi, tay còn lại làm màu thao tác bàn phím bằng một tay, thần sắc lạnh nhạt, ánh mắt dư cũng chẳng thèm chia cho tôi nửa phần, nhưng mẹ nó tôi đây chẳng phải đang gối trong lòng y à!

Cứu mạng, tôi đúng là quá bánh bèo.

Tim tôi nghẹn lại, nghiêm túc ngồi thẳng dậy, ưỡn ngực lên, rồi vươn tay ghì đầu y ấy. Ngón tay gõ bàn phím của y khựng lại, dùng ánh mắt hỏi tôi "lại giở trò gì nữa đây?"

Tôi khẽ ho một tiếng, bĩu môi, ra hiệu y nhìn bàn tay trái tôi đang nhiệt tình đưa ra, nói ngắn gọn:

"Muộn thế này còn chưa ngủ, tinh lực dồi dào vậy à? Lại đây, ừm...... anh dựa vào tôi mà ngủ."

Y liếc tôi một cái, ánh mắt hạ xuống quét qua cánh tay trái của tôi, không nói gì, gập máy tính lại rồi đi tắt đèn. Bóng tối ập đến cùng với sức nặng truyền từ cánh tay trái, khóe môi tôi không kìm được cong lên, thầm nghĩ: thế này mới đúng chứ!

Lại là một giấc ngủ sâu đen kịt, không ngờ ôm tiện thụ trong lòng lại thật sự có tác dụng trợ ngủ. Y theo lệ thường đã không còn nằm bên cạnh tôi nữa. Nhưng tôi của hiện tại dĩ nhiên không còn là tôi của một tháng trước, không cần hốt hoảng bật dậy kiểm tra xem y có chạy mất hay không. Tôi lười biếng cọ cọ vào chăn, ung dung tỉnh giấc.

Nói thật thì đây là một buổi sáng không tệ, nửa bên giường vẫn còn dư ấm cơ thể của tiện thụ. Nghĩ ra thì y hẳn đang đợi tôi ăn sáng ở phòng khách, chỉ là tôi chậm chạp xoay đầu nhìn sang bên trái, cái tay này là của ai, với lại, tay trái của tôi đâu rồi?

Vài phút sau tôi nhe răng trợn mắt tìm lại được tay trái của mình. Bước ra khỏi phòng, quả nhiên thấy tiện thụ đã ngồi chờ trên sô pha, một tay máy tính một tay cà phê, dưới ánh nắng chín giờ sáng mà làm màu đến mức không nỡ nhìn thẳng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...