Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 50: Phó bản vừa kinh dị vừa damdang lại tới

Lúc này, trên người anh bỗng dưng tỏa ra một vầng hào quang vàng sáng, sau đó chớp cái đã biến mất, hệ thống thông báo đã hoàn thành nhiệm vụ "Mệnh Quan Triều Đình", anh đạt được buff bất tử trong một khoảng thời gian, nói cách khác nhiệm vụ của đồng đội cũng đã hoàn thành một cách thuận lợi.

Qua Bì đứng ở đầu đường ra sức vẫy tay với họ: "Anh Vệ ơi, người anh em Thiên Nhai ơi, chúng ta xong việc rồi, có thể đến phó bản tiếp theo rồi."

Lãng Tích Thiên Nhai bước đến tụ họp với đồng đội, vừa cười vừa huých ông anh Qua Bì một cái, "Ghê gớm thật đấy, mấy người giải quyết xong vụ án nhanh như vậy."

"Giống nhau giống nhau, ha ha." Qua Bì cười hà hà chất phác.

Lãng Tích Thiên Nhai ngại ngùng xoa xoa chóp mũi, rồi hỏi với vẻ hỏi tò mò: "Bên đó là vụ án gì?"

Nhắc đến vụ án, Giang Hồ Bạch Hiểu Sinh bỗng tràn trề sinh lực, miêu tả quá trình phá án cho họ sống động như thật.

Vụ án này cũng rất đơn giản, một già một trẻ do trời mưa nên cùng đội một tấm vải lụa để che mưa khi lên đường. Chờ đến khi mưa tạnh, hai người đều nói tấm lụa là của mình, không ai nhường ai, thế là báo quan. Lúc hỏi mới biết hai người đều nhớ rõ đặc điểm của tấm lụa như lòng bàn tay, thực sự không thể biết được ai đang nói dối. Nguyễn Thanh Ninh nảy ra một ý, xé tấm lụa làm hai, mỗi người lấy một đoạn, sau đó ra vẻ mất kiên nhẫn đuổi họ đi, rồi lại lén lút bám theo họ, tên trẻ thì vui mừng hớn hở, còn người già thì nói kháy rằng quan lại thật bất công. Vậy là bọn họ tóm lấy tên trẻ, trả tấm lụa cho người già.

Giang Hồ Bạch Hiểu Sinh chép chép miệng như chưa đã cái nư: "May là ông Nguyễn đây rất nhạy bén, hiểu được bản tính con người, tên trẻ kia từ trên trời rơi xuống một đoạn lụa đương nhiên là vui vẻ, nhưng mà vụ án hơi dễ quá, tôi còn chưa kịp trổ tài nữa."

Bị người ta tự ý thân mật gọi là ông Nguyễn, tựa như khí chất phiêu dao công tử bùm một phát thành công nhân làm mướn, Nguyễn Thanh Ninh bất đắc dĩ liếc nhìn Giang Hồ Bạch Hiểu Sinh một cái, "Vậy vào phó bản trổ tài đi..."

Giang Hồ Bạch Hiểu Sinh không hề nhận ra, hào hứng vỗ vỗ vai anh ta, "Đi thôi!"

Nhiệm vụ của phó bản được nhận từ chỗ Thứ Sử Ung Châu, sắp đến lễ mừng thọ của hoàng đế, Thứ Sử Ung Châu muốn tìm một món châu báu quý hiếm để mừng thọ. Nghe nói Nguyệt Hoa sơn trang có một viên Đông Hải Minh Châu, trong minh châu chứa đựng sức mạnh của Long Vương, nếu dùng để đúc kiếm sẽ cho ra đời binh khí thần thánh mới, hoàng đế nhất định sẽ thích. Mặt khác, Nguyệt Hoa sơn trang bị vạ lây (1), thông tin Đông Hải Minh Châu xuất hiện bị tiết lộ, đã có rất nhiều người trong giang hồ đi truy tìm bảo vật trước, nhưng có đi mà không có về, bặt vô âm tín, Thứ Sử Ung Châu mong bọn họ đến Nguyệt Hoa sơn trang để điều tra rõ ràng sự thật về việc mất tích của những người trong giang hồ, đồng thời mang Đông Hải Minh Châu về.

Đứng trước cổng Nguyệt Hoa sơn trang, Lãng Tích Thiên Nhai mới muộn màng nhận ra rồi quay sang nói với góc nghiêng lạnh lùng của Vệ Thính Vân: "Không đúng rồi, Thứ Sử Ung Châu thế này là ăn cướp giữa ban ngày mà, dựa vào đâu mà lấy bảo vật của người ta đem đi hiến cho hoàng đế chứ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...