Chap 24: Hứa Thừa khóc sướt mướt, chưa biết lần này anh thực sự xong rồi
Kể từ khi gửi tiền mua túi xách cho Hứa Đình, em ấy cũng không đòi tiền nữa, nhờ đó Hứa Thừa dư dả hơn kha khá, đã sớm vứt Vệ Thính Vân ra khỏi đầu, dứt khoát cho bản thân một kỳ nghỉ, ngồi trong nhà mất ngày, vừa không vào game cũng không ra khỏi cửa, chỉ nằm trên giường ngủ, ngủ dậy thì mở TV, ngồi đực ra, cứ thế sống mơ mơ màng màng qua một thời gian.
Phán Tử (1) gọi điện thoại cho anh, hỏi anh đang bận gì không, đã lâu không gặp được anh.
Phán Tử là bạn thân thời anh học đại học, là người rất tình nghĩa, có điều vẫn luôn thấy chuyện anh thôi học để chu cấp cho Hứa Đình học trường quý tộc là không đáng, nhưng đôi khi anh thực sự không xoay nổi tiền, Phán Tử cũng sẽ vừa chửi vừa đút tiền cho anh.
Anh ngồi xổm dưới đất ăn mì, vừa kẹp điện thoại bên tai vừa trả lời: "Chẳng thế nào, nghỉ ngơi một thời gian thôi." Trong phòng anh có bàn ghế, chỉ là anh quen ăn uống ở bàn trà, ngồi xổm tiện hơn.
Phán Tử: "Ông mà cũng nghỉ ngơi ư? Không phải ông đang phấn đấu để thành người thép (2) đương thời vì nhỏ em gái của ông à?"
Hứa Thừa: "Muốn ăn đập hả, Đình Đình cũng có chọc ông đâu, ông bớt xéo xắt vài câu đi mà."
Phán Tử: "Rồi rồi rồi, không nói về nhỏ nữa. Vậy tại sao ông nghỉ ngơi? Bình thường ông bận rộn đến độ ngày đêm đảo lộn, tôi mà rủ ông không phải đang ngủ thì là đang trong game, không phải bị bệnh chứ?"
Hứa Thừa và vài miếng sạch tô mì rồi đem vào phòng bếp để rửa, nhấc điện thoại khỏi vai, đổi sang kẹp bằng bên khác: "Không sao, chỉ là gần đây không có nhiều chuyện cần tiêu tiền lắm, nên lười."
Phán Tử: "Ông mà có ngày nói không cần tiêu tiền lắm ư, ờ ha đúng rồi, con thú nuốt vàng (3) nhà ông đã tốt nghiệp rồi đúng không, không xài tiền của ông nữa. Coi như nhỏ còn một chút lương tâm, cái kiểu xài tiền của nhỏ làm tôi thực sự lo lắng ông phải nuôi nhỏ cả đời mất."
Hứa Thừa cười mắng cậu ta: "Ông không thể nghĩ đến chuyện gì tốt à, Đình Đình vẫn rất có năng lực đấy, tìm được một công việc tốt. Đúng rồi, bé Đậu Đậu thế nào? Béo không?"
Nhắc tới đứa con trai mới được mấy tháng tuổi, Phán Tử càng hào hứng hơn: "Béo chứ, ăn nhiều dã man, như con heo vậy, ông chưa thấy đâu, ôm vào lòng múp rụp à, người ta đều bảo thằng nhỏ là Bé Phúc (4)."
Lúc Đậu Đậu ra đời anh cũng không rảnh để đến thăm, chỉ gửi một bao lì xì cho Phán Tử, sau đó đôi khi Phán Tử sẽ gửi một vài video con trai cho anh. Bây giờ vừa hay đang rảnh rỗi, Hứa Thừa quyết định đến tận nhà thăm hỏi, tự tay ôm cậu con trai nuôi này một cái, vì thế anh nói với Phán Tử rằng: "Vậy tối ông có rảnh không? Tối tôi đến thăm Đậu Đậu."
Phán Tử: "Ừ, tôi tan ca về chờ ông nhé, tôi bảo vợ tắm rửa cho Đậu Đậu sớm một chút, tắm cho thơm tho chào đón cha nuôi đến."
Hứa Thừa cười xòa rồi cúp điện thoại, ngâm nga một bài hát không rõ giai điệu, rồi đi chợ mua vài cân cá trích chuẩn bị nấu canh.
Trải qua nhiều năm rèn luyện, tay nghề nấu nướng của anh cũng khá ổn, có điều lúc chỉ có một mình anh lại lười nấu, luôn ăn uống qua quýt, chỉ khi Phán Tử hay Đình Đình đến thì anh mới trổ tài, chiêu đãi họ những bữa thịnh soạn. Lần này Phán Tử đã chỉ đích danh, bảo là vợ cậu ta thích canh cá anh nấu. Anh định nấu nhiều một chút, đưa một phần qua cho Hứa Đình trước, anh có mật mã chung cư của em ấy, sau đó đến nhà Phán Tử, giờ giấc vừa đẹp.
Bình luận