Chap 10: Phó bản damdang - Móc cua bóp mông (H)
(Yên bình lâu quá rồi đừng quên bầy quỷ đu theo sau lưng nhá)
"Hưm..." Toàn thân Lãng Tích Thiên Nhai nóng rực và bỏng rát, hít thở khó khăn, cả người mềm nhũn không có sức, muốn nói tiếp gì đó, nhưng chỉ có thể phát ra một tiếng thở dốc rất khẽ.
Anh mơ mơ màng màng nghĩ, tại sao vẫn chưa kết thúc, lại bất chợt giật cả mình, vừa nhục vừa tức, anh thế mà bị Vệ Thính Vân cưỡng hiếp.
Anh chỉ định lột sạch quần áo của Vệ Thính Vân, gây ra một vài dấu vết mờ ám trên người hắn, rồi đặt Cung Phỉ Phỉ và Đông Phương Hải Nguyệt lên trên cánh tay hắn, sắp đặt một tấm hình khiêu dâm mà thôi, mượn tư thế này chụp một tấm, cũng chỉ thấy rõ được Vệ Thính Vân trần truồng cùng với hai người nằm ngủ bên cạnh, nhưng không nhìn ra được rốt cuộc đó là ai, tấm ảnh như thế đủ để thỏa mãn yêu cầu của người ủy thác.
Nhưng anh mới lột quần áo ra được một nửa, đã bị Vệ Thính Vân tỉnh dậy bất ngờ kéo vào lòng rồi xoay người đè xuống mặt đất, giở trò một hồi. Vệ Thính Vân dễ dàng khống chế được thân hình đang vùng vẫy của anh, trắng trợn xoa nắn tảng mông múp thịt đã quyến rũ hắn cả buổi trời, rồi mới cười khẽ bên tai anh: "Lãng Lãng à, bắt được anh rồi."
Khi Vệ Thính Vân bị Cung Phỉ Phỉ và Đông Phương Hải Nguyệt nhào tới ôm lấy đùi đã nhận ra rằng lớp bụi có vấn đề, có thể là một loại thuốc nào đó có khả năng mê loạn tâm trí người ta. Bên trong cơ thể hắn nảy sinh một cảm giác vừa nóng bỏng vừa khao khát, trước mắt hiện ra khóe mắt đôi mày đỏ ửng cong lên của Lãng Lãng, da thịt chắc nịch láng mịn, bộ ngực trù phú, hạ bộ từ từ trở nên cứng ngắc căng phồng.
Chịu sự ảnh hưởng của thuốc, hơi thở hắn hỗn loạn, lý trí rời xa khỏi hắn.
Có lẽ là thèm khát quá mức, hắn vừa mở mắt, Lãng Lãng đã xuất hiện ngay trước mắt, ngồi vắt vẻo trên eo hắn, đang tháo đai lưng của hắn ra.
Cặp mông cong vểnh cách dương vật cao ngất của hắn chỉ có một chút xíu, hắn chỉ cần hơn động đậy chút thôi là có thể dán vào, chỉ là không biết cảm giác có mềm dẻo mọng nước như lúc nhìn hay không đây.
Nghĩ đến, đương nhiên muốn tự mình bao vây người ta vào trong lòng mình, người này tuy rằng đang đeo mặt nạ, nhưng hắn vừa chạm tay vào đã khẳng định rằng đây chính là Lãng Lãng.
Lãng Tích Thiên Nhai bị hơi thở nóng rực của hắn làm bỏng cả lỗ tai. Anh làm chuyện xấu bị bắt tại trận làm anh hơi chột dạ, không kìm được rụt cổ lại, "Nơi này làm gì có Lãng Lãng nào, cậu nhận sai người rồi."
Vệ Thính Vân không trả lời, chỉ dùng những ngón tay trắng nõn thon dài vuốt ve thân thể anh một cách bỉ ổi, rõ ràng chúng hẳn là dùng để đàn dương cầm, mà không phải ngắt véo đầu vú anh, cọ xát kẽ mông anh.
Kiểu dâm ô tràn đầy mùi nhục dục này làm toàn thân Lãng Tích Thiên Nhai run rẩy, lại lần nữa bắt đầu vùng vẫy. Anh lờ mờ cảm nhận được rằng Vệ Thính Vân của lần này không giống với lần trước, lần trước Vệ Thính Vân vẫn còn lý trí, lần này nếu không trốn cho nhanh thì sẽ rất nguy hiểm.
Bình luận