Chap 90: C89
Sau khi biết cửa vào thông đạo có tin tức mới, Thẩm Thu Vãn và các tông chủ liền chạy đến, thế nhưng, hai người báo tin tốt cho anh ta lại không mừng rỡ hay kích động như anh ta hằng tưởng tượng.
"Em không biết hai tấm pháp ấn này sẽ dính đến anh sâu như vậy," Giọng điệu Vân Tử Túc nói gấp gáp, "Hiện tại biết rồi, em sẽ không đồng ý để anh làm thế."
Bùi Dịch lại là người bình tĩnh hơn cả: "Đây là cách duy nhất."
"Em không tin!" Lồng ngực Vân Tử Túc phập phồng kịch liệt, hồi lâu mới cố gắng đè thấp âm sắc giương cao, "Một tấm pháp ấn có mạnh đến đâu, cũng chỉ là chìa khóa mở bí cảnh mà thôi, sao có thể nối liền hai thế giới? Chắc chắn cần có một lượng linh lực rất lớn để mở lối đi, anh bây giờ thì thế nào? Ngay cả sư phụ còn chưa đến Độ Kiếp kỳ, muốn tự mình hoàn thành nhiệm vụ này, sao có thể..."
Lời khẳng định như đinh đóng cột của cậu dần dần biến mất trong ánh nhìn Bùi Dịch.
Bùi Dịch nói: "Thiên ấn sinh ra vì vậy."
Cổ họng Vân Tử Túc khô khốc, thái dương đau nhức, cậu nỗ lực giữ bình tĩnh, hỏi: "Ý gì?"
"Mấy nghìn năm nay hai giới không thể liên thông, mỗi bên đều nhận lấy trừng phạt. Thiên đạo muốn xoay chuyển tình thế, thiên ấn cứ vậy mà sinh ra." Bùi Dịch trầm giọng nói, "Nó vốn là chìa khóa."
"Vậy anh thì sao?" Giọng Vân Tử Túc run run, "Tại sao pháp ấn hết tác dụng, lại liên lụy đến anh?"
Bùi Dịch gọi một tiếng rất nhẹ: "Tiểu Túc."
Đối phương không trả lời, Vân Tử Túc mơ hồ đoán được điều gì. Không chỉ là giọng điệu, ngay cả cơ thể cậu cũng run lên.
Không phải không đoán được, chỉ là không dám tin.
"Công pháp của tu sĩ có kỳ lạ đến đâu, cũng chỉ có thể luyện ra hình nộm, không thể có thân thể và ngoại hình riêng biệt. Nhớ Hạ Các phải không? Cậu ta là hạc linh, nên mới có thể một hồn hai thể."
Bùi Dịch hạ giọng.
"Ta cũng giống vậy."
Lớp giấy cửa sổ cuối cùng rốt cuộc đã hoàn toàn bị xuyên thủng.
"Ta là thiên ấn tu thành hình người, nên mới có thể tách làm hai. Âm ấn phía Nam, dương ấn phía Bắc, phân chia phòng thủ hai bên lục địa, chờ đợi thời cơ thích hợp, nối liền hai giới."
Vân Tử Túc ngơ ngẩn không nói nên lời.
Bên ngoài có tiếng gõ cửa, tiếng Thẩm Thu Vãn truyền vào.
"Tiền bối, tiền bối có nhà không?"
Vân Tử Túc ngẩn ngơ ngẩng đầu.
"Là ta gọi đến." Bùi Dịch nói, tiến lên mở cửa.
"Tiền bối!" Thẩm Thu Vãn hào hứng đi vào, lúc thấy Vân Tử Túc lại cả kinh, "Đây là..."
Người trả lời anh ta không phải Vân Tử Túc thất hồn lạc phách, mà là một vị đại lão kiệm lời khác. Bùi Dịch không trả lời câu hỏi của anh ta, chỉ đọc một chuỗi danh sách.
Bình luận