Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 87: C86

Vân Tử Túc bị nghẹn một chút, hồi lâu mới nói: "... Không trầm trọng thế chứ?"

Cậu cào cào tóc, giọng nói ẩn chứa phiền muộn mà bản thân không nhận ra: "Ở đây cũng chưa thấy có tin ác thú xuất hiện, nếu muốn đánh chiếm quy mô lớn, chắc hẳn nơi này cũng phải lan truyền sục sôi rồi."

Tốc độ lan truyền thông tin ở Phàm tục giới nhanh hơn Tu linh giới rất nhiều.

"Huyền môn tồn tại lâu như vậy, người bình thường nào có biết chuyện tu sĩ." Tư Hàn nói, "Đợi đến khi tin tức truyền ra, đã không còn kịp nữa."

Tu linh giới thất thủ chỉ trong vòng một năm, chớ nói chi là Phàm tục giới số lượng tu sĩ khan hiếm, lại còn đều dưới Kim Đan kỳ.

Vân Tử Túc cứng họng.

Tư Hàn mở miệng: "Ta nói chuyện này, không phải vì muốn em ưu sầu chuyện giải cứu thế giới."

Hắn nhìn Vân Tử Túc: "Nếu em chưa có kháng thể, đồng ý với ta, không được cách ta quá xa."

Vân Tử Túc không trả lời ngay, chỉ hỏi ngược lạ: "Sư phụ, người sẽ luôn giữ nguyên trạng thái này à?"

"Hai người kia đi điều tra vấn đề ác thú, sẽ có một người ở lại bên Thanh Dịch tông," Tư Hàn hỏi, "Em muốn ta ở lại không?"

Vân Tử Túc yên lặng hồi lâu, gật đầu một cái.

"Cũng tốt." Tư Hàn nói, "Thích hợp nhất."

"Thích hợp cái gì?" Vân Tử Túc ngờ vực.

"Tu vi của ta cao nhất," Tư Hàn nói, "Hơn nữa thân phận ma tu này, còn có thể giúp em."

"... Giúp gì cơ?"

Tư Hàn kiên nhẫn giải thích: "Tỷ lệ lây nhiễm trong ma tu rất thấp, là bởi nguồn năng lượng của ma tu tương khắc ác thú, hai bên chèn ép nhau có thể giảm thiểu tổn thương. Nhưng sức mạnh của tu sĩ chính đạo là linh lực thuần khiết, không có tính công kích, không thể chống cự."

Hắn nhìn đồng hồ, đã là nửa đêm, hắn chìa tay với Vân Tử Túc: "Lại đây."

Vân Tử Túc mờ mịt.

"Ta truyền cho em một ít năng lượng tà linh." Tư Hàn nói, "Có thể tạm thời phòng ngừa trong một thời gian ngắn."

"Truyền... thế nào?" Vân Tử Túc tiến về phía trước một bước, vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng đề phòng.

Cậu dè dặt đặt tay lên tay sư phụ, thế rồi bị người kéo qua.

Hương thơm nhè nhẹ ngập tràn chóp mũi.

"Nhắm mắt."

Tư Hàn khẽ nói, toàn thân hắn lạnh lẽo quanh năm, thế mà Vân Tử Túc lại thấy nóng bức không có lý do.

"Ưm..."

Trán hai người kề sát, bên môi truyền đến cảm giác lành lạnh.

"Hít thở, thả lỏng."

Giọng sư phụ vang lên quá gần, hắn càng bảo thả lỏng, Vân Tử Túc lại càng căng thăng nhiều hơn, cuối cùng thậm chí còn nhẹ nhàng run rẩy.

Cánh tay vững chắc vòng qua lưng người con trai, vừa nhẫn nại vừa dịu dàng xoa lưng cho cậu.

"Đừng sợ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...