Chap 83: C82
Một vài đoạn ký ức rời rạc giăng phủ bụi mờ bắt đầu hiện lên, giống như vùng biển sâu đen kịt từ từ nổi bọt khí, mặc dù không phải toàn cảnh sự tình, nhưng cũng cuốn theo hương vị chân thực dưới đáy vực sâu.
Giao chiến lần đầu trong trận tỷ thí Nguyên Anh, trò chuyện thâu đêm trong lều vải, xả thân lao vào hang hổ cứu giúp, và cả...
Và cả cơn đau đớn thấu xương không thể chạy thoát.
Cơ thể cậu lạnh lẽo, chỉ có Vân Thôn trong lòng truyền đến đôi chút nhiệt độ.
"... Bùi Dịch."
Cậu khàn giọng hỏi: "Tại sao ngươi lại ở đây?"
Khi mới đến Phàm tục giới, Vô Tự Ấn đã xuất hiện trong cơ thể Vân Tử Túc, mặc dù không rõ lai lịch, nhưng hơn mười năm tu luyện ngày đêm, cậu đã sớm thân thuộc với từng ngóc ngách nơi này.
Không phát hiện không gian mở rộng, có lẽ là do sau khi kết Anh vẫn chưa có thời gian để tâm đến. Nhưng tại sao, cậu lại không thể phát hiện ra nơi này có thêm một người khác? Ngoại hình Bùi Dịch vẫn không hề thay đổi so với giấc mộng của cậu, lưng hắn thẳng tắp, mặt mày sắc bén, đứng giữa bình nguyên an bình vắng lặng, giống như một một nét mực nồng trên bức tranh thủy mặc trang nhã.
Nhưng hắn mở miệng, lời ra lại là-----
"Anh là Hàn Dịch."
"... Ngươi nói sao?"
"Lần đó Nguyên Anh gặp nạn, em dùng linh lực giúp anh, sau đó anh cảm nhận được sự tồn tại của thân thể này." Âm sắc Bùi Dịch bất đồng, nhưng quả thực là giọng điệu của Hàn Dịch.
"Anh phân ý thức đến nơi này, sau đấy chưa từng rời khỏi."
Vân Tử Túc cúi đầu, khẽ khom lưng, đặt Vân Thôn xuống đất.
Vân Thôn tíu tít bên chân cậu hai vòng, cuối cùng dừng bên mắt cá chân cậu, nghển cổ cố gắng nhìn cậu.
Vân Tử Túc cũng nhìn nó, cuối cùng giọng nói cũng bình tĩnh lại.
"Anh không nói cho em."
"Thời gian gấp gáp," Bùi Dịch khẽ nói, "Anh chưa nghĩ ra nên mở lời thế nào."
Vân Tử Túc nhếch khóe môi, nhưng không được mấy phần vui vẻ chân chính.
"Anh đã sớm biết Bùi Dịch làm sự kiện kia, nhưng lại dùng hình dạng Bùi Dịch nán lại trong thân thể em, còn nói không biết mở lời thế nào."
Bùi Dịch yên lặng.
"Sao lại không tiện mở lời? Rốt cuộc anh là Hàn Dịch, hay là..."
Vân Tử Túc nhìn hắn gay gắt.
"Bùi Dịch có trí nhớ của Hàn Dịch?"
Bùi Dịch khẽ thở dài.
"Không phức tạp như vậy, Tiểu Túc, anh thật sự là Hàn Dịch. Chỉ có điều phần lớn trí của Bùi Dịch, đều do anh lấy được từ cơ thể này."
Lời hắn khiến Vân Tử Túc liên tưởng đến đoạn hội thoại với Hạ Không Sơn khi nãy.
Một hồn hai thể... hoặc là nói, một hồn ba thể?
Bình luận