Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 80: C79

Nghe được câu hỏi này, dường như Hàn Dịch cũng thoáng sững sờ.

Hắn không né tránh tầm mắt của Vân Tử Túc, nhưng cũng không mở miệng giải đáp.

Vân Tử Túc hít sâu một hơi, đã nhiều ngày kể từ khi đối phương bắt đầu hôn mê, cách giấc mộng kia cũng đã chừng nửa tháng, cậu cho rằng mình đã có thể bình tĩnh đối mặt sự thật, nhưng đến khi thấy đối phương tỉnh lại, cậu vẫn cảm giác được lồng ngực sôi trào lửa giận.

Nếu đã biết việc làm này sẽ gây tổn thương, tại sao còn làm? Vân Tử Túc trầm giọng: "Nói cho em."

Cậu nhìn Hàn Dịch, khóe mắt chân mày đều giăng phủ lạnh lùng.

Cuối cùng Hàn Dịch cũng mở miệng, nhưng câu trả lời này càng khiến cho Vân Tử Túc khó lòng tiếp nhận hơn thế nữa.

Hắn nói: "Anh không biết."

Vân Tử Túc siết chặt nắm đấm.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu thất vọng đến cực điểm.

Lửa giận và lý trí giằng co, cuối cùng cháy rụi thành một mảng trắng xóa hoang tàn. Vân Tử Túc nói bằng một giọng khàn khàn: "Vậy tại sao anh nói, anh nợ em?"

Cậu hiểu rõ, bất kể là Bùi Dịch hay sư phụ, đều sẽ không nói dối vào thời khắc mấu chốt.

Thế nhưng giấc mộng kia lại khiến lòng tin sẵn có của cậu dành cho hai người bị dao động.

Hỏi xong lời này, Vân Tử Túc mới đột nhiên phát hiện, Hàn Dịch đã không trao đổi bằng truyền âm nữa, hắn cũng không sán lại gần, nửa bước không rời giống như khi trước.

"Anh hồi phục?" Vân Tử Túc hỏi, "Bây giờ, anh sẽ không nói rằng, anh đã quên mất đoạn trí nhớ khi mất kiểm soát đấy chứ?"

"Sẽ không."

Hàn Dịch vẫn nhìn đối phương không chớp mắt. Giọng hắn rất khẽ, nghe không ra tâm trạng, giống như rất bình tĩnh, hoặc giống như cảm xúc quá phức tạp, tích đầy không thể phân biệt được.

"Anh còn nhớ, chuyện làm tổn thương em."

Nghe đến hai chữ tổn thương, toàn thân căng thẳng tức khắc cứng đờ.

Cậu hỏi: "Ngoài chuyện này?"

Xung quanh lại chìm vào yên lặng.

Tức giận liên tục đánh vào bông vải, mưa lạnh không ngừng xối lên tâm trí, tận cùng của giận dữ lại chính là bình tĩnh.

Cậu nói: "Thứ anh đã quên, em vẫn còn nhớ."

"Em nhớ lúc mới sinh, sư phụ ra ngoài tình cờ nhặt được em, người đưa em về tiên tông, nhận vào sư môn, núi cao sông dài em không trèo lên được, người bế em một đường đi lên, còn hái cho em hoa mộc trên vách đá."

"Em cũng nhớ, mặt đối mặt trên tiên đài chốn bồng lai, Bùi Dịch và em cùng thi lễ, bọn em chiến đấu ác liệt ba ngày không phân thắng bại, cuối cùng tiếp tục tỷ thí bên trong bí cảnh. Em bị truyền tống đưa thẳng vào hang hổ, quấy rầy bầy thú nghỉ ngơi, cậu ấy đứng ở cửa hang, xác nhận em không gặp nguy hiểm đến tính mạng mới rời khỏi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...