Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 77: C76

Vân Tử Túc ngơ ngẩn hồi lâu, Thẩm Thu Vãn bên cạnh đã nhào qua.

"Sư huynh!"

Sư huynh? Vân Tử Túc hoàn hồn quay đầu nhìn anh ta: "Anh biết người này?"

Thẩm Thu Vãn lo lắng dò mạch đập bên cổ đối phương, xác nhận người chỉ ngất đi, mới thở phào nhẹ nhõm.

Vẻ mặt anh ta cũng rất phức tạp, còn xen lẫn vài phần hoang mang: "Cậu ấy là sư huynh của tôi, tên Hạ Các, ngày ấy bọn tôi cùng bái nhập Thanh Dịch tông, nhưng không bao lâu sau, sư huynh hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ tông môn."

"Hy sinh?" Vân Tử Túc hỏi, "Vậy đây..."

"Lúc ấy không ai trong số bọn tôi nhìn thấy thi thể của sư huynh," Thẩm Thu Vãn vừa nói, vừa chỉ chỉ bên cổ Hạ Các, "Tôi sẽ không nhận nhầm, chỗ này của sư huynh có ba nốt ruồi."

Ánh sáng từ dạ minh châu tỏa ra, đằng sau cũng có trưởng lão nhận ra khuôn mặt Hạ Các.

"Kỳ lạ thật... không phải cậu ấy đã gặp chuyện mười năm trước rồi à?"

"Mười năm trước?" Vân Tử Túc hỏi, "Khi ấy Hạ Các bao nhiêu tuổi?"

"Cậu ấy," Lúc này Thẩm Thu Vãn đang đỡ người mới nhận ra không đúng chỗ nào, "Lúc đấy cậu ấy, mười sáu tuổi..."

Vân Tử Túc giơ dạ minh châu đến gần hơn, ánh sáng trong suốt chiếu lên khuôn mặt Hạ Các, đường nét còn chưa hết ngây thơ của đối phương lộ ra rõ rệt.

Cậu sờ khớp xương hai tay đối phương một cái: "Nhìn mặt và xương cốt, bây giờ cậu ta cũng mới mười mấy tuổi thôi."

Chưa từng nghe nói hạc linh có năng lực trường sinh bất lão.

Thẩm Thu Vãn cũng sững sờ.

Vân Tử Túc hỏi: "Anh chắc chắn cậu ta là Hạ Các đấy chứ?"

"Tôi không thể nhớ nhầm được," Thẩm Thu Vãn nhíu mày, "Tôi, Hạ Các và em trai cậu ấy lớn lên cùng nhau, em trai cậu ấy chính là Hạ Không Sơn, người bạn khi trước tôi nhờ tra tài liệu về gương giả. Bọn tôi đều cho rằng cậu ấy đã qua đời..."

Em trai? Vân Tử Túc nghĩ thầm, xem ra không chỉ có một con hạc linh? Tình huống này quả thực làm người khó mà nghĩ thông, Hạ Các thì vẫn đang hôn mê, đợi trên bậc thang đen kịt này cũng không phải cách tốt, đoàn người quyết định tiếp tục hướng xuống, Vân Tử Túc thu hồi roi xích, Thẩm Thu Vãn cõng Hạ Các đã ngất xỉu lên.

Mặc dù quãng đường còn lại vẫn mờ tối, nhưng cũng may không gặp bất trắc gì, rất nhanh sau đó bọn họ đã đến trước một cánh cửa khác.

Vân Tử Túc đã sớm dùng linh thức dò ra bên trong không có vật sống uy hiếp gì, Hàn đại thiếu cũng không mở miệng nhắc nhở có cơ quan, sau khi thuận lợi xóa bỏ cấm chế, bọn họ bèn đẩy cửa đi vào.

Chỉ là bọn họ không nghĩ tới, đằng sau cánh cửa còn rét lạnh hơn cả cầu thang nữa.

Đúng giữa hè nóng bức, dù ở núi rừng ngoại ô, đệ tử trong Thanh Dịch tông cũng đều mặc áo cộc tay. Nhưng gian phòng này phỏng chừng phải chênh lệch mười mấy độ so với bên ngoài, không chỉ rét lạnh, mà còn tràn ngập một mùi hương khó ngửi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...