Chap 75: C74
Chuyện duy nhất khiến cho Vân Tử Túc cảm thấy may mắn, là dưới sự kích thích quá mức, rốt cuộc cậu cũng thiếp đi, đổi lấy đôi chút cơ hội thở dốc.
Giấc ngủ này rất trầm, khi tỉnh lại trời đất đã sáng choang. Thứ đánh thức Vân Tử Túc là tiếng chuông điện thoại miệt mài không tha, cậu loạng choạng ngồi dậy, lục lọi hồi lâu mới nhọc nhằn tìm được chiếc điện thoại trong túi quần bên mép giường.
"A lô?"
Giọng nói cất lên khàn đến mức Vân Tử Túc cũng phải ngạc nhiên, cậu ho khan một tiếng rồi mới tiếp tục: "A lô, là tôi đây."
Thẩm Thu Vãn gọi điện đến, vì bàn cờ với Cận Đan hôm qua, bây giờ bọn họ đều đã biết thực lực Kim Đan của Vân Tử Túc.
Mặc dù sự kiện mây đen gây rúng động huyền môn, nhưng Cận Đan vẫn là người của Thanh Dịch tông. Thanh Dịch tông cũng không muốn lộ chuyện ra ngoài, đội đặc nhiệm theo chân Thẩm Thu Vãn đến hôm qua đều là người của Thanh Dịch tông, ngay cả Hạ Không Sơn từng hỗ trợ điều tra tư liệu về gương giả cũng không xuất hiện. Hiện giờ Cận Đan đã chết, Thanh Dịch tông tìm đến, cũng vì muốn dò hỏi ý kiến Vân Tử Túc.
"Tài nguyên và di vật của lão... Cận Đan đều ở Bắc thành, cần trở về để kiểm tra." Thẩm Thu Vãn nói, "Tông chủ muốn mời tiền bối đến Bắc thành một chuyến, một là để tra rõ vụ đoạt xác, hai là cũng muốn hỏi lựa chọn của tiền bối bây giờ."
Cận Đan từng ra lệnh phải tiếp đãi tu sĩ Kim Đan mới thật nồng hậu, tất nhiên chỉ để lót đường cho việc đoạt xác về sau của mình, nhưng hiển nhiên Thanh Dịch tông còn chưa biết chuyện này, bọn họ thật sự coi Vân Tử Túc thành vị tu sĩ Kim Đan cần lôi kéo, cũng thật sự đưa ra những điều kiện vô cùng hấp dẫn.
Vân Tử Túc không có hứng thú với đồ của tông môn, nhưng vụ Hàn đại thiếu suýt bị đoạt xác lại không thể không tra. Cậu đáp ứng Thẩm Thu Vãn, hẹn buổi chiều lên đường.
Sau khi ngắt máy, Vân Tử Túc mới phát hiện đã hơn mười giờ. Vân Thôn đang vùi bên gối cậu, Hàn đại thiếu không có ở đây, nhóc con đợi hắn rời đi mới dám chạy đến.
Cậu vuốt lông cho mèo báo nhỏ, cửa phòng đã bị mở ra. Vân Tử Túc nhìn sang, liền thấy Hàn Dịch bưng bữa sáng đi vào.
Vừa thấy mặt mũi đối phương, Vân Tử Túc đã đau hông mềm chân theo phản xạ, cậu vịn đầu giường một chút mới ngồi vững được, ánh mắt nhìn đối phương cũng tương đối e dè.
Xét theo tình huống trước kia, Hàn đại thiếu tỉnh dậy là khôi phục. Vân Tử Túc quan sát người đàn ông cẩn thận, cậu phát hiện trên khay thức ăn trong tay đối phương có một phần cơm sáng cho Vân Thôn, hơn nữa khí thế của Hàn đại thiếu cũng đã ôn hòa hơn nhiều so với hôm qua.
Rèm cửa được kéo ra, ánh mặt trời trong suốt rắc vào phòng, rải một tầng viền vàng óng ánh lên đường nét mặt mũi của người đàn ông, khiến cho khuôn mặt anh tuấn nghiêm túc của hắn cũng trở nên mềm mại.
Vân Tử Túc lặng lẽ thở phào.
Chắc là ổn rồi. Trước kia Hàn Phó cũng nói, Hàn Dịch sẽ không phát bệnh quá một ngày.
Bình luận