Chap 74: C73
Mặc dù Hàn đại thiếu trở về bình an, nhưng nghĩ lại đoạn bất trắc này, vẫn có rất nhiều câu đố chưa thể giải đáp. Mơ mơ màng màng nằm trong lòng Hàn đại thiếu, Vân Tử Túc nghĩ ngợi cả đường, mới có thể đè ép biến đổi khác thường trong cơ thể.
Lúc về đến nhà chân cậu đã mềm rũ, nhưng vẫn phải mượn cớ cần mở cửa, mới miễn cưỡng thuyết phục được Hàn đại thiếu không cần ôm cậu nữa.
Nhà này dùng khóa vân tay thông minh, nên lần trước gương giả mới có thể tiến vào không chút trở ngại. Vào phòng một cái là Vân Tử Túc thả ngay Vân Thôn trong Vô Tự Ấn ra ngoài.
Nghỉ ngơi cả ngày, thương tích trên người Vân Thôn đã hoàn toàn hồi phục, vừa được thả ra nó đã tức khắc nhào vào lòng Vân Tử Túc.
Xoa xoa lưng nhóc con, Vân Tử Túc đang định hỏi nó có đói bụng hay không, lại thấy mèo báo nhỏ trong lòng bất chợt dựng lông.
"Méo!"
Vân Tử Túc sửng sốt, Vân Thôn phóng khỏi ngực cậu, nó nhảy thẳng vào góc phòng, thậm chí còn suýt ngã nhào vì lao nhanh quá.
"Sao thế?" Vân Tử Túc không hiểu, nương theo ánh mắt cảnh giác của Vân Thôn mà nhìn sang, cậu mới trông thấy Hàn Dịch không nói một lời đứng đằng sau mình.
"..."
Suýt thì quên oán linh sợ lôi, Vân Tử Túc bất đắc dĩ nghĩ bụng. Trước kia Hàn đại thiếu mới đạt tầng hai Luyện Khí thì còn đỡ, chưa kể còn có hơi thở khôi linh che giấu hộ. Bây giờ nguyên một tên tu sĩ Nguyên Anh lôi linh căn thù lù ở đây, Vân Thôn đứng được đã là đỉnh lắm rồi.
Nhìn Vân Thôn run bần bật trong góc tường một cái, rồi Hàn Dịch lại chuyển tầm mắt lên người Vân Tử Túc, Vân Tử Túc chột dạ sờ sờ mũi, cẩn thận dỗ dành Vân Thôn, thả nó ra khỏi phòng ngủ.
Mời cô giúp việc đến làm đồ ăn ngon cho nhóc con xong, Vân Tử Túc mới quay về phòng.
Lúc đóng cửa phòng, Hàn đại thiếu vẫn còn đang đứng nguyên chỗ cũ, ánh mắt nhìn về phía cậu cũng không đổi một li. Vân Tử Túc chột dạ kinh khủng, nhưng vẫn chưa vội chết tâm.
Phương án ứng đối đầu tiên thất bại, thì lại dùng cái thứ hai.
"A Dịch," Vân Tử Túc mở miệng, "Hôm qua anh mất tích thế nào vậy?"
"Không lâu sau khi anh rời đi hôm qua, gương giả chạy đến nhà mình, sau đấy em không liên lạc được với anh nữa. Mà em muốn xem vị trí của anh, cũng mãi không xem được." Vân Tử Túc hỏi, "Anh vừa mới ra cửa đã gặp phải Cận Đan à?"
Cậu cũng không chắc Hàn đại thiếu có trả lời câu hỏi này không, trên thực tế, dù trước kia đối phương không phải người nói nhiều, nhưng rõ ràng bây giờ lại càng thêm ít nói, sau khi gặp lại, thậm chí hắn còn không mở miệng, chỉ dùng khôi linh truyền âm đến suy nghĩ của Vân Tử Túc.
Nhìn cậu hồi lâu, Hàn Dịch mới khẽ gật đầu.
Thấy đối phương trả lời, bỗng dưng Vân Tử Túc cảm giác kế hoạch của mình đã thành công hơn nửa, cậu cũng hy vọng có thể làm rõ loại chuyện ngập tràn câu đố này sớm chút nào hay chút đấy. Vân Tử Túc lập tức hỏi: "Vậy lão làm gì anh, tại sao sau đấy anh lại xuất hiện trong hang động kia? Tu vi của anh thì sao, sao bỗng dưng lại thăng cấp thành Nguyên Anh?"
Bình luận