Chap 71: C70
Gương giả tiếp tục dùng lực, lão già vững bụng ở một bên chờ đợi kết quả cuối cùng, tiến triển sự việc còn thuận lợi hơn so với tưởng tượng của lão, chỉ cần loại bỏ hoàn toàn ý thức của của Hàn Dịch đang không có chút lực phản kháng nào, thì linh căn biến dị trăm năm khó gặp này sẽ là của lão.
Nghĩ đến đây, lão già hài lòng vuốt chòm râu của mình. Lại nghĩ cả đời Cận Đan lão, dù rằng hai trăm năm trước không quá thuận lợi, nhưng mỗi khi đến thời khắc mấu chốt, đều sẽ có được kỳ ngộ tuyệt vời.
Nhìn lão bây giờ mà xem, lão tổ Kim Đan duy nhất của huyền môn, độc hưởng tài nguyên và sùng bái suốt ba trăm năm, tuy từ khi lên Kim Đan tu hành không thuận, nhưng trước khi Cận Đan gặp đại họa tuổi thọ, thì lại bỗng dưng có một tên lôi linh căn hiếm thấy nhảy ra trước mắt, đây đơn giản chính là trời xanh muốn giúp lão!
Cận Đan dạt dào mãn nguyện, song cũng chưa buông hoàn toàn cảnh giác với Hàn Dịch, tuy nhiên sức mạnh của gương giả rất ổn định, đến tận khi quá trình chiếm đoạt linh lực kết thúc, vẫn không hề phát hiện điều gì lạ thường.
Gương giả đứng dậy từ bên người Hàn Dịch đã không còn hơi thở, thấy Cận Đan lộ vẻ hài lòng, đệ tử đứng đầu mừng rỡ nói: "Sư tôn, có phải thành công rồi không ạ?"
"Ừm."
Đệ tử rối rít chắp tay: "Chúc mừng sư tôn!"
Cận Đan khoát tay một cái, ra lệnh cho gương giả vừa xong việc lớn: "Đi đi, lấy linh căn của nó ra."
Gương giả không nhúc nhích.
Cận Đan cau mày, lặp lại lần nữa, giọng nói đã ẩn chứa uy hiếp.
"Nhanh."
Lần này gương giả thật sự hành động, một mũi dao quấn linh khí xuất hiện trong tay gã, trong tình huống không đủ ánh sáng, mà lưỡi dao vẫn lóa lên tia sáng sắc lạnh.
Lúc này Cận Đan mới hài lòng.
"Chớ có thả lỏng, chờ mi hoàn toàn đoạt được linh căn, mới thật sự là..."
Lời còn chưa dứt, mũi dao đã phóng đến trước mặt lão.
Nhưng thái độ của lão cũng không mấy hoảng hốt, cặp mắt đục ngầu ngập tràn u ám, vung tay một cái, một tấm phù gỗ đào cuốn theo linh lực nổ tung trước mặt gương giả.
Lôi và hỏa đều là khắc tinh của âm tà, gương giả đã bị chuyển hóa thành năng lượng chí âm thậm chí còn không thể đến gần cơ thể Cận Đan, lập tức bị đẩy lùi.
Cận Đan không hề dừng tay, đồng thời tung một vũng đỏ tươi về phía Hàn Dịch, tuy nhiên vũng máu này nhanh chóng rơi dính xuống đất phát ra tiếng "pọc", do không tìm được mục tiêu mà bắt đầu rục rịch.
Hàn Dịch vốn đã thoi thóp lại bỗng nhiên không thấy tăm hơi, trái lại là đệ tử đứng một bên suýt bị vũng máu đói khát công kích. Cận Đan nổi cơn tam bành, lão vừa dùng từng tấm phù gỗ đào đẩy lùi gương giả, vừa triệu hồi vũng máu bên cạnh đệ tử đang kêu cứu thảm thiết, sai vũng máu tấn công gương giả.
Đệ tử khó khăn mãi mới tránh được một kiếp run lên hai cái, người khác thì không nói, chứ y thì hiểu rất rõ sức mạnh của vũng máu này. Y đã chứng kiến không biết bao nhiêu người bị thứ này hút cạn, mặc dù vũng máu đã chuyển sang công kích gương giả, nhưng đệ tử vẫn còn nghẹn ngào nức nở.
Bình luận