Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: C7

Hàn Dịch nhìn Vân Tử Túc, ánh mắt rất chuyên tâm.

Hắn hỏi: "Hôm nay cậu trở về An thành à?"

Thấy đối phương cũng không phát hiện hành vi của mình, Vân Tử Túc lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, đã nói mà, Hàn Dịch nhìn thế nào cũng giống một người bình thường, ngay cả khôi linh cũng không thu lại hay chống cự được, làm sao có thể phát hiện việc khôi linh bị dứt ra một mẩu nhỏ chứ.

Vân Tử Túc gật đầu: "Phải."

Cậu có chút tò mò hỏi: "Sao Hàn tiên sinh lại biết thế?"

Hàn Dịch nói: "Quản gia nói cho tôi."

Vân Tử Túc bừng tỉnh.

Hàn Dịch hỏi tiếp: "Cậu đi thăm bọn họ sao?"

Đối phương không nói rõ "bọn họ" là ai, nhưng Vân Tử Túc vẫn nghe hiểu.

Cậu hơi khép mắt lại, giọng nói mềm mại cũng trầm đi đôi chút.

"...Ừ, chuyện này, cũng nên nói với bọn họ một tiếng."

Khi Vân Tử Túc mới tới thế giới này, thân xác hư hại, ký ức tan tành, chỉ còn sót lại một mảnh tàn dư. Mặc dù cậu cũng không phải là người dễ dàng gạt đi mà sống, nhưng không thể phủ nhận ở nơi đây, vợ chồng Vân Học Thương dành cho cậu sự quan tâm và lòng khoan dung lớn nhất.

Tu sĩ nghịch thiên cải mệnh, quá mức khác biệt với người phàm, nhưng đối với vợ chồng Vân Học Thương, Vân Tử Túc không hề kháng cự nghĩa vụ dành cho bọn họ tại Phàm tục giới.

Vân Tử Túc vừa dứt lời, bỗng cảm thấy phía sau ót truyền đến một cảm giác nhẹ nhàng chậm rãi.

Bàn tay Hàn Dịch thật sự rất lạnh, thời tiết mùa hè nóng bức, một thân hắn tản ra khí lạnh khắp bốn phương, thế nhưng động tác lại không tỏ vẻ lạnh lùng.

Hàn Dịch khẽ khàng xoa xoa mái tóc Vân Tử Túc, "Bọn họ sẽ rất yên lòng."

Vân Tử Túc cười một tiếng: "Ừ."

Sau đó cậu lại lặng lẽ bóc một khối khôi linh lớn từ lòng bàn tay hắn xuống.

Hà An Khải ngồi một bên nhìn động tác của hai người, vẻ mặt hơi biến, cuối cùng vẫn không nói gì.

Cậu ta chỉ im lặng cầm thêm mấy lần xiên nướng cho Vân Tử Túc.

Hàn Dịch cũng không đi, ở bên bầu bạn cùng Vân Tử Túc thẳng đến lúc ăn xong. Hắn cũng không phải người nói nhiều, nhưng bầu không khí từ đầu đến cuối không hề nhạt nhẽo. Vân Tử Túc cũng có chút bất ngờ, cậu không ngờ Hàn Dịch lại là người dễ ở chung đến vậy.

Dĩ nhiên, điều này chỉ giới hạn trong cảm nhận của một mình Vân Tử Túc, nếu dùng cùng một vấn đề hỏi Hà An Khải ngồi bên cạnh, đảm bảo cậu ta sẽ không trả lời như thế.

Kết thúc bữa nướng, xiên sắt trước mặt Vân Tử Túc đã chất cao bằng ngọn núi nhỏ, Hà An Khải đã sớm rõ ràng lượng cơm của cậu, tuy nhiên không ngờ rằng, Hàn Dịch thấy kiểu ăn của Vân Tử Túc, lại cũng không để lộ chút hoảng sợ nào.

Trước khi rời đi, Hà An Khải gọi Vân Tử Túc.

"Mấy ngày nay tối tớ đều ở chỗ này, cậu muốn ăn khuya cứ trực tiếp đến, có chuyện gì cũng có thể tìm tớ bất kỳ lúc nào."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...