Chap 64: C63
Thẩm Thu Vãn ho nhẹ một tiếng: "A Hạ, không phải cậu có chuyện cần nói với tôi à, là chuyện gì?"
Phương pháp đánh trống lảng này thật sự là hơi lộ liễu, đến bản thân Thẩm Thu Vãn cũng cảm thấy tỷ lệ thành công không được cao lắm. Quả nhiên, Hạ Không Sơn ngồi phía đối diện chỉ dời tầm mắt từ cổ lên mặt anh ta, cũng không mở miệng trả lời.
Thẩm Thu Vãn đối mặt hai giây, đầu hàng: "Thật ra cái này là ngoài ý muốn thôi, lần sau sẽ không..."
"Còn có lần sau à?" Hạ Không Sơn vẫn cười híp mắt, giọng điệu lại lạnh lẽo đẩy lui cơn nóng mùa hè. Không đợi Thẩm Thu Vãn trả lời, cậu ta đã nói, "Bây giờ cậu đang ở đâu?"
Thẩm Thu Vãn hơi sửng sốt, vẫn đáp: "Văn phòng cạnh quán bar."
"Có phải văn phòng của cậu ở cạnh công an Lâm thành không?" Thấy Thẩm Thu Vãn gật đầu, Hạ Không Sơn nói: "Tớ có căn hộ ở đấy, trước khi nhiệm vụ mây đen kết thúc tớ cũng tạm ở chỗ này, tối cậu rảnh thì tới, tớ dạy cậu đánh đấm."
"... Đánh đấm?"
Lúc này Thẩm Thu Vãn mới nhận ra đối phương đang nghiêm túc, anh ta còn đang lưỡng lự, đã nghe Hạ Không Sơn nói: "Hôm qua có một đoàn khách cao tuổi đến miếu hoang ở Đông Hồ, cậu biết chuyện này không?"
Thẩm Thu Vãn lập tức bị kéo sang chuyện khác.
"Tôi biết, làm sao?"
"Đoàn cao tuổi này vốn từ Hồ thành, do một viện dưỡng lão Hồ thành phụ trách. Hôm qua sau khi trở về từ Lâm thành, toàn bộ đoàn bọn họ đều trở nên cực kỳ yếu ớt, nhưng bọn họ dối gạt con cháu và người nhà, sống chết không chịu đi khám bác sĩ."
"Thế là tối qua, một ông lão bị sốc phải vào bệnh viện, không ít người thân trong nhà bọn họ cũng đã không hài lòng với viện dưỡng lão này, vậy nên tối qua, công an Hồ thành nhận được báo áo."
Thường ngày, viện dưỡng lão xòe không ít các loại giấy tờ chăm sóc y tế, giấy khám chữa bệnh và các kiểu khoa học vòi tiền thành viên, lần du lịch Lâm thành vừa rồi lại lấy danh nghĩa "Hạn ngạch du lịch hàng năm", thu mỗi người hơn một trăm nghìn tệ.
Tuy nhiên dù viện dưỡng lão có thu nhiều hơn nữa, cũng chẳng liên quan gì đến tổ giám sát vụ án đặc thù. Điều thật sự khiến tổ giám sát chú ý, đến mức tiểu đội Hồ thành phải ghé thăm Lâm thành trước thời hạn, vẫn là sự khác thường của nhóm người cao tuổi này.
"Hai năm nay xuất hiện không ít vụ án lừa gạt người già, tuy nhiên những người bị hại này dù ban đầu có không tin, thì sau khi tỉnh táo lại, nhớ đến tiền tài hao hụt, cũng sẽ lần lượt tỉnh ngộ." Hạ Không Sơn nói, "Nhưng những người già này hoàn toàn khác biệt.
Thẩm Thu Vãn nói tiếp: "Tất cả bọn họ đều tin chắc mình không bị lừa?"
Hạ Không Sơn nhấc mi nhìn anh ta.
Thẩm Thu Vãn mông lung: "Sao?"
Anh nói sai rồi à? Hạ Không Sơn đáp: "Không sao."
Đã rất lâu bọn họ không thể nói chuyện tự nhiên ăn ý đến vậy.
Bình luận