Chap 61: C60
"Tôi nói, tôi nói!" Âm hồn bị doạ sợ đến mức nói năng chẳng thể lưu loát, nó run giọng đáp: "Phải, là vì nguyền rủa!"
Nó run cầm cập giải thích, nội dung lời nguyền là khiến người bị nguyền rủa cảm nhận được đau đớn ngang bằng với người hạ chú, mà cái giá phải trả chính là máu tươi mà sinh mạng của người hạ chú. Tỉnh Anh nguyền rủa Hồ Tra Nam, đối tượng nguyền rủa của Hồ Tra Nam lại là Hàn Dịch.
Âm hồn vừa nói, vừa gào khóc tức tưởi, giọng điệu kinh hoàng ai oán, người bình thường nghe được, chỉ sợ sẽ phải cảm thấy sống lưng rét lạnh, rợn cả tóc gáy. Nhưng Hàn Dịch không phải người thường, âm hồn run bần bật khóc lóc tỉ tê không những không gây ảnh hưởng đến hắn, mà lỗ thủng còn trào sương đen không ngừng bởi vì vết thương bị sét bổ ra ban nãy.
Theo làn sương đen dày dặc tuôn ra, mặt mũi âm hồn cũng dần dần biến dạng, vốn là khuôn mặt trẻ tuổi ưa nhìn, lúc này đường nét khuôn mặt lại đột nhiên trở nên tầm thường hơn hẳn, so với ban nãy chẳng khác nào hai hồn khác biệt.
Hàn Dịch lạnh lùng nhìn nó, âm hồn nhận ra biến hóa hoảng loạn khôn nguôi, chính nó cũng hiểu không lừa gạt được nữa, chỉ có thể khóc lóc thừa nhận: "Tôi không phải Tỉnh Anh... Tôi cắn nuốt oán khí và năng lượng của cậu ta, thế nên, thế nên mới có thể ngụy trang thành hình dạng của cậu ta..."
Âm hồn nói, thể chất Tỉnh Anh đặc biệt, hơn nữa còn sinh lòng căm hận đối với Hồ Tra Nam, sau khi tự sát chết thảm liền hình thành một luồng năng lượng ghê gớm. Trước khi vong hồn của cậu ta trở thành oán linh, âm hồn bị gọi đến, Tỉnh Anh bây giờ đã biến mất tăm hơi, còn âm hồn lại ngụy trang thành cậu ta, bám theo Hồ Tra Nam.
"Tôi chỉ là một du hồn, bởi vì thi thể không được ổn an mà không thể đầu thai kiếp khác, tôi đã chết được mấy thập niên, căn bản không quen biết hai người bọn họ."
Âm hồn kể lể khóc lóc, một bụng tủi hờn.
"Tôi không biết gì cả, mơ mơ màng màng bị một đạo sĩ bắt được, lão nói chỉ cần tôi giúp lão hoàn thành việc này là sẽ giúp tôi đầu thai, thế nên tôi mới bằng lòng giúp lão."
Hàn Dịch lạnh lùng nói: "Ngươi còn chưa giải thích, tại sao mục tiêu lại là ta."
Âm hồn co quắp nói: "Tôi cũng không biết, là do đạo sĩ đấy yêu cầu. Lão bắt tôi nhớ mùi của anh, chờ khi anh đến quán rượu bị Hồ Tra Nam tiếp cận, thì buộc Hồ Tra Nam cắt cổ tay tự sát, dùng máu viết tên anh..."
Nó khẩn thiết cầu xin: "Tất cả đều là do đạo sĩ yêu cầu tôi làm, tôi đã chết nhiều năm như vậy, cũng không thể nào có thù oán gì với anh được, cầu xin anh bỏ qua cho tôi!"
Hàn Dịch vẫn không có biểu cảm gì, âm hồn hoàn toàn không có cách nào nhìn thấu suy nghĩ của hắn. Nó đang định tiếp tục cầu xin, lại nghe thấy Hàn Dịch nói: "Trong thân xác Tỉnh Anh hiện giờ là ai?"
"Cũng là tôi," âm hồn vội nói, "Tỉnh Anh đã chết khi cắt cổ tay tự sát, đạo sĩ đã sớm chú ý đến cậu ta, để tin tức cậu ta chết không thu hút quá nhiều sự chú ý, đạo sĩ bảo tôi hấp thu oán khí Tỉnh Anh xong phải chi phối cơ thể Tỉnh Anh, làm như cậu ta chưa chết."
Bình luận