Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 7: C6

Buổi tối khi Vân Tử Túc trở về, Vân Học Công vừa mới nói không cho phép ra cửa, Vân Tử Túc không định đối cứng với gã, nhưng cũng chẳng định thuận theo.

Khoảng thời gian này, bà Vân đã trở về phòng nghỉ ngơi, biệt thự cũng yên ắng lại. Tắt đèn phòng ngủ, Vân Tử Túc đẩy cửa sổ ra, cậu ở tầng hai, nhảy từ nơi này xuống, cho dù không có linh lực cũng không vấn đề gì.

Lặng lẽ đạp lên gờ xi măng ngoài cửa sổ, Vân Tử Túc nhìn một vòng khắp bốn phía, sau khi xác nhận không có người, mới an tĩnh rời khỏi tiểu khu.

Ngồi lên xe buýt, cũng không mất bao lâu, Vân Tử Túc liền đi đến một phố ẩm thực đèn đuốc sáng bừng. Quán lẩu của Hà An Khải ở vị trí vàng không cách mặt đường bao xa, bảng hiệu "Lẩu xưa Hà ký" treo thật cao trên cửa, phía dưới bảng hiệu là các thực khách không còn chỗ ngồi, lúc Vân Tử Túc tới nơi, trong nhà ngoài nhà đều đông nghịt người, từ gã trung niên cởi trần ăn cật nướng ốc nướng cay xè bóng mỡ, đến mấy đứa học sinh trung học sinh trung học đeo balo ngồi dồn một chỗ mỗi đứa một xâu thịt dê trong tay, hương thơm đậm đà tràn ngập trong từng xó xỉnh.

Vân Tử Túc hít mũi một cái, đã nhìn thấy Hà An Khải từ trong quán đi ra.

"Tử Túc."

Đáy mắt Hà An Khải ngậm cười, thân thể cường tráng, đường nét khuôn mặt lại tản mác vẻ dịu dàng, cậu ta lớn hơn Vân Tử Túc hai tuổi, sau khi nhập ngũ càng thêm chững chạc, cho dù đứng giữa chốn ồn ào huyên náo, cũng vẫn cao ngất tựa cây thông như cũ.

"A Khải!" Vân Tử Túc vẫy vẫy tay, Hà An Khải đi tới, hai người đã lâu không gặp mặt ôm vai bá cổ một cái, Vân Tử Túc còn chưa kịp thu tay lại, đã nghe thấy Hà An Khải nói: "Cậu gầy."

Vân Tử Túc: "..." Đây là từ ngữ hỏi thăm sức khỏe mới lưu hành gần đây à.

Xung quanh quá nhiều người, hai người không nán lại lâu, Hà An Khải dẫn Vân Tử Túc đi vòng đến một chiếc bàn trống. Hiển nhiên là bàn này được cố tình giữ lại, phía trên đặt vài chiếc đĩa trống, một chai bắc băng dương(tên hãng nước ngọt), và cả một chai bia đá (tên hãng bia).

Khách trong quán quá nhiều, nướng trước sẽ không ngon miệng, cho nên phải chờ một lúc đồ mới được mang lên. Hai người ngồi hai cạnh bàn, Hà An Khải mở nắp bắc băng dương, cắm ống hút xong đưa cho Vân Tử Túc, chờ Vân Tử Túc nhận lấy rồi, cậu ta lại cũng thao tác tương tự với bia lạnh.

Đêm hè không quấy tan oi bức, nước uống có ga vị cam trượt xuống dạ dày mang đến cảm giác sảng khoái, Vân Tử Túc hút một hớp bắc băng dương thật lớn, áp bức con sâu thèm ăn bị mùi đồ nướng câu lên, đoạn mở miệng hỏi: "Cô chú gần đầy thế nào rồi?"

"Đã không sao rồi, tinh thần bọn họ cũng khôi phục rất tốt." Hà An Khải nhẹ giọng nói, "Tử Túc, cảm ơn cậu."

Vân Tử Túc cười nói: "Chuyện qua lâu thế rồi, còn cảm ơn gì chứ. Tớ mới phải cảm ơn cậu đã mời tớ ăn đồ nướng."

Hà An Khải quen Vân Tử Túc năm lớp mười, lúc đó tính cách Hà An Khải trầm lặng, hơn nữa vóc dáng cũng cao hơn một bậc so với các bạn đồng trang lứa, cậu ta ngồi hàng cuối cùng trông có chút cô độc. Vân Tử Túc phát hiện sương xám quấn quanh thân cậu ta, bèn thuận tay giúp cậu ta giải quyết chuyện bố mẹ bị người ta bày kế hãm hại, từ đó quan hệ giữa hai người mới thật sự thân thiết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...