Chap 59: C58
Theo tiếng kêu của người nọ, tất cả ồ ạt quay đầu nhìn Hàn Dịch, trên mặt mấy viên cảnh sát cũng xuất hiện thái độ cảnh giác.
Các cảnh sát vòng ngoài phụ trách sơ tán người dân, vị đội trưởng sai người gọi điện thoại về cục xin chi viện.
Án giết người có tính nghiêm trọng, rất dễ gây ra ảnh hưởng không tốt đối với xã hội, bọn họ nhất định phải tận dụng thời gian.
Những người đứng ngoài hành lang tình cờ thấy được cảnh này cũng trở thành đối tượng điều tra trọng điểm. Dưới sự cho phép của đội trưởng, hai viên cảnh sát tiến về phía Hàn Dịch vừa bị chỉ ra ban nãy. Hàn Dịch không tỏ vẻ gì, động tác thản nhiên, không hề có ý trốn tránh hay hốt hoảng. Lúc cảnh sát đến nơi, hắn đang giúp đỡ một thanh niên ngã ngồi dưới đất phía cuối hành lang.
Người được giúp đỡ chính là Thẩm Thu Vãn vừa rồi không thấy bóng dáng. Trên cổ anh ta còn lưu dấu bàn tay kinh người, đỏ rướm bầm tím.
Đến khi hai viên cảnh sát tiếp cận bọn họ, anh ta vẫn đang vật vã ho khan, vừa ho vừa lục túi lấy giấy chứng nhận của mình, đưa cho hai người nhìn.
"Đội đặc nhiệm giám sát Lâm thành." Giọng nói của Thẩm Thu Vãn rất khàn, "Chúng tôi đang tra án."
Dường như hai viên cảnh sát chưa từng nghe qua cái danh đặc nhiệm này, một người trong số họ ngờ vực nhận lấy giấy chứng nhận, thấy rõ con dấu bên trên, mới nói: "Chờ một chút."
Cậu ta đưa giấy chứng nhận cho đội trưởng, đội trưởng đang gọi điện thoại, ra hiệu cho cậu ta đừng nói chuyện.
Chờ cho điện thoại được ngắt, đội trưởng mới dùng giọng điệu quái lạ nói: "Rút quân."
Viên cảnh sát giật mình: "Dạ?"
"Vụ án này đã có bên tiếp quản, chúng ta không cần lo." Đội trưởng giải thích, "Nói là gì mà, đội gì đặc biệt..."
"Đội đặc nhiệm giám sát?"
"Đúng rồi," Lúc này đội trưởng mới phản ứng được, "Sao cậu biết?"
Viên cảnh sát giơ tờ giấy chứng nhận trong tay lên: "Sếp, hình như đây là đội trưởng đội bọn họ."
Đội trưởng có chút sửng sốt, đưa tay nhận lấy tờ giấy, đồng thời tò mò nhìn Thẩm Thu Vãn vẫn còn đang ho khan cách đó không xa một cái.
"Ồ, trẻ tuổi thế à?"
Trong lúc hai người nói chuyện, cảnh sát phía sau bỗng gọi một tiếng: "Sếp, có người đến!"
Người tiến vào chính là nhóm Liên Kỳ Tư chờ ở bên ngoài, hiện trường nhanh chóng được đội đặc nhiệm tiếp quản, Tư Nam đã liên lạc với người của đội giám sát, bảo bọn họ đến tiếp viện hiện trường.
Sau khi dùng linh lực chữa trị vết thương trên cổ một chút, rốt cuộc Thẩm Thu Vãn mới khôi phục được chức năng ngôn ngữ.
"Tôi kiểm tra tình trạng của Hồ Tra Nam bên trong, lúc báo tin cho Tư Nam, đồng xu bỗng dưng chấn động." Anh ta nói năng còn hơi nhọc nhằn, vẫn thường xuyên phải dừng lại lấy sức, "Sau đấy Hồ Tra Nam đột nhiên ngồi bật dậy bóp cổ tôi, ép tôi rời phòng."
Bình luận