Chap 58: C57
Nhân lúc phục vụ không để ý, ba người cùng bước vào căn phòng.
Bên trong phòng kín là khu vực duy nhất không có camera của quán bar. Hàn Dịch và Vân Tử Túc ngồi sofa một bên, Thẩm Thu Vãn đi qua kiểm tra tình trạng của Hồ Tra Nam, anh ta ngẩng đầu nhìn Hàn Dịch, Hàn Dịch lời ít ý nhiều: "Anh ta xông đến, bị tôi đánh ngất."
Thẩm Thu Vãn gật đầu một cái, anh ta vừa lật Hồ Tra Nam lại vừa hỏi: "Cậu nhận được mẩu giấy khi nào thế?"
Không ngờ Hàn Dịch lại trả lời: "Không có giấy."
Thẩm Thu Vãn kinh ngạc nhìn hắn.
Hàn Dịch nói: "Tất cả những điều tôi biết, đều do linh hồn bên cạnh anh ta nói cho tôi."
Thẩm Thu Vãn tò mò: "Cậu có thể nhìn thấy linh hồn hả?"
Mặc dù tu sĩ có thể nhìn thấy vong hồn trong trường hợp không dùng ngoại vật hỗ trợ, nhưng phải mở ra linh thức sau khi đắc đạo Trúc Cơ kỳ. Hiện giờ Hàn Dịch mới là tầng hai Luyện Khí, vậy đây là loại thiên phú gì, con mắt âm dương trời sinh à?
Vân Tử Túc nhìn thấu thắc mắc của Thẩm Thu Vãn, dứt khoát nói: "A Dịch là lôi linh căn biến dị. Từ nhỏ đã rất mẫn cảm với mấy thứ này."
So với khôi linh, hiển nhiên lôi linh căn là cái cớ ổn thỏa hơn cả.
Lôi linh căn vốn là khắc tinh của tà ma, Thẩm Thu Vãn nhanh chóng chấp nhận cách lý giải này. Anh ta kiểm tra tâm khẩu và ngón tay của Hồ Tra Nam, phát hiện trên người đối phương không có dấu vết bị vong theo.
"Linh hồn bên người Hồ Tra Nam là chính bản thân Tỉnh Anh à?" Anh ta hỏi Hàn Dịch, "Hay chỉ là oán khí cậu ta để lại?"
"Tôi không nhìn thấy oán khí," Hàn Dịch nói, "Chỉ thấy được vong hồn. Ban nãy Hồ Tra Nam nhắc đến tên Tỉnh Anh, cậu ta cũng rất kích động, chắc hẳn là chính Tỉnh Anh."
"Thế là, Tỉnh Anh đã chết?" Thẩm Thu Vãn cau mày, tin tức Tư Nam gửi đến cũng không báo cáo điều này. Anh ta gửi tin nhắn, sau đó lấy ra một chiếc chuông lắc.
Chuông lắc màu vàng đồng, bề ngoài tròn trịa sáng bóng, chuôi chuông còn có một chữ "Sơn", nhìn ra được đây là pháp khí tốt. Thẩm Thu Vãn lắc chuông, theo âm thanh lanh lảnh cất lên, thân thể Hồ Tra Nam dưới đất khẽ run hai cái, giống như có thứ gì bị tróc ra từ trên người gã vậy.
Tuy nhiên ngoài dự đoán của mọi người, Hồ Tra Nam cũng chỉ động đậy hai cái, sau đấy không có phản ứng gì khác. Mà Thẩm Thu Vãn nhìn gã chằm chằm cũng không chờ được màn hiện thân như trong dự liệu.
Thẩm Thu Vãn ngừng động tác, lòng đầy nghi hoặc lẩm bẩm: "Sao lại..."
Anh ta nhìn Hàn Dịch: "Hồn phách của Tỉnh Anh có hoàn chỉnh không?"
"Tôi không biết," Hàn Dịch nói, "Nhưng cậu ta không có phản ứng với tiếng chuông của anh."
Thẩm Thu Vãn cau mày: "Chẳng lẽ là cho đến giờ cậu ta chưa từng hại người, cũng không hề bám thân Hồ Tra Nam?"
Chuông Thanh luật chỉ có tác dụng đối với vong hồn đã từng hại người, nếu linh hồn chỉ có chấp niệm không có hành động, thì sẽ không phải chịu trói buộc của chuông Thanh luật.
Bình luận