Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 53: C52

Chẳng qua là mặc dù tu luyện thân thể thuần linh rất hung hiểm, nhưng lúc đó công pháp che giấu của Vân Tử Túc cũng không sơ sảy gì, nếu tu sĩ Kim Đan được nhắc tới thật sự là mình, vậy tại sao mình lại bại lộ?

Vân Tử Túc âm thầm nhíu mày, xem ra hôm nay đến hiện trường cậu phải chú ý cẩn thận một chút.

Địa điểm đầu tiên ba chiếc xe đặt chân là Đông Hồ. Đông Hồ là một trong những danh lam thắng cảnh của Lâm thành, chiếm diện tích rất lớn, ngoại trừ dân địa phương, hàng năm nơi này còn đón tiếp không ít du khách bên ngoài nghe danh mà tới.

Căn cứ vào ba vị trí linh lực nhiễu loạn tra ra được, đoàn người đến một miếu thờ bỏ hoang ven hồ. Miếu này không có tên, truyền thuyết kể rằng nơi này được xây dựng để tưởng niệm một vị tướng quân hơn ngàn năm trước, tuy nhiên thời gian xưa cũ, câu chuyện cũng trở nên mơ hồ, chỉ còn lại một khung sườn có thể lẫn lộn với bất kỳ truyền thuyết anh hùng dân gian nào.

Đổ nát đã lâu, không có cốt truyện, ngôi miếu này mờ nhạt giữa một khu du lịch tiếng tăm. Mặc dù Đông Hồ có không ít du khách, nhưng ngôi miếu này chẳng có ai ngoái đầu nhìn lại, lại không nằm trên trục đường chính, cũng cách cửa ra vào và trạm xe buýt rất xa, cho nên bình thường cũng không có mấy du khách tới tham quan.

Sau khi lái đến ven hồ, ba chiếc xe đỗ trước khu vực cấm xe cộ ra vào, quãng đường còn lại yêu cầu bọn họ tự thân vận động. Mùa hè ở Lâm thành nhiệt độ cao, nắng nóng gay gắt, chưa đi được mấy bước đã bị phơi cho mặt mũi đỏ bừng. Liên Kỳ Tư và tiểu đội cậu ta vã mồ hôi đầm đìa, Thẩm Thu Vãn khá hơn một chút, nhưng cũng không nhịn được giơ tay cản ánh mặt trời.

Bọn họ không chuẩn bị đồ chống nắng, chỉ có một mình Vân Tử Túc trông không vật vã chút nào thì lại che một chiếc ô. Ô là Hàn đại thiếu che cho cậu, chuyên dùng chống nắng. Hoàn cảnh bên ngoài không ảnh hưởng nhiều đến tu sĩ, vốn dĩ Vân Tử Túc cũng không cảm thấy có gì, nhưng Hàn Dịch nói hai ngày trước tinh thần cậu không tốt, lo cậu bị cảm nắng, thế nên Vân Tử Túc cũng không lằng nhằng.

Thời điểm che ô Hàn đại thiếu đứng rất sát, do có khôi linh mà hơi thở quanh người hắn rất lạnh, giống như một chiếc máy điều hòa hình người vậy. Đi bên cạnh Hàn đại thiếu, hơi nóng kịch liệt cũng bị xua tan sạch sẽ.

Phía sau đông đảo du khách trên đường cái, đoàn người chuyển hướng ngay trước một tuyến đường thủy. Bọn họ không đi lên chiếc cầu vòm tinh xảo phong cách cổ xưa, mà đi dọc theo lối nhỏ ven sông, tiến vào rừng cây xanh um rậm rạp.

Lúc đầu, bọn họ còn có thể xuyên qua tán cây nhìn được loáng thoáng du khách cách đó không xa trên đường cái, càng tiến về phía trước, xung quanh càng yên tĩnh bất thường. Hàn Dịch đã thu ô, mặt trời bị bóng cây chặn lại, nơi này âm u râm mát, nhiệt độ rõ ràng giảm xuống.

Con đường mòn cũng không dài lắm, rất nhanh mọi người đã nhìn thấy ngôi miếu hoang cách đó không xa. Thế nhưng ngoài dự định của bọn họ, bên cạnh ngôi miếu tụ tập không ít người.

Thẩm Thu Vãn đi đầu nhìn ra xa, đoạn không nhịn được nhíu mày.

Khác với vẻ tịch mịch trong tưởng tượng, một đoàn khách du lịch đang dừng lại trước ngôi miếu. Đây là đoàn người cao tuổi, trừ hướng dẫn viên du lịch cầm trong tay lá cờ đỏ, những người còn lại đều là người lớn tuổi tóc hoa râm. Bọn họ choàng khăn đỏ thống nhất, mặc áo màu sắc màu tươi sáng, nhiều người hứng khởi vây quanh hướng dẫn viên du lịch, hỏi han điều gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...