Chap 50: C49
"Sao rồi?"
Vân Tử Túc còn chưa trả lời, đã phát hiện tâm khẩu của mình dần dần đau nhức. Không biết tại sao linh thể của cậu lại chập chờn không ổn định, ngay cả kim đan trên linh đài cũng bị ảnh hưởng, thậm chí còn xuất hiện báo động hỗn loạn không yên.
Chuyện gì thế này... chút mê man sót lại của Vân Tử Túc đã bị cảnh báo nguy hiểm kéo tỉnh. Nhờ tâm pháp thể chất thuần linh, bất kể là ở Tu linh giới hay Phàm tục giới, việc tu luyện của cậu vẫn luôn rất thuận lợi, dường như mấy trăm năm nay không hề có một trở ngại nào, huống hồ là loại chuyện vô duyên vô cớ tụt cảnh giới này.
Không kịp giải thích, Vân Tử Túc chỉ để lại một câu "Em tu luyện có chút vấn đề, có lẽ cần bế quan", rồi vội vàng trở lại Vô Tự Ấn.
Linh thể tiến vào Vô Tự Ấn, thân xác sẽ rơi vào trạng thái ngủ mê mệt. Vân Tử Túc không rảnh để ý đến việc này, vừa vào Vô Tự Ấn là cậu ngồi ngay ngắn trên đài ngọc, chuyên tâm củng cố tu vi của mình.
Tụt cảnh giới không phải chuyện nhỏ, hơn nữa một khi xảy ra, rất có khả năng sẽ xuất hiện lần hai lần ba, từ đó khiến cho tu vi tu sĩ dừng bước không tiến lên nữa, tâm cảnh cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng lớn vô cùng, thậm chí còn đánh thức tâm ma.
Vân Tử Túc không dám chểnh mảng, may mắn là trong cơ thể cậu bây giờ còn không ít khôi linh thu được từ người Hàn đại thiếu, nguồn cung ứng linh lực không thành vấn đề. Hơn nữa có tâm pháp thể chất thuần linh, mặc dù cửa ải này đến đột ngột, nhưng cuối cùng vẫn hữu kinh vô hiểm mà nạn khỏi tai qua.
Vân Tử Túc mở bừng mắt trên đài ngọc, tu vi của cậu đã ổn định, kim đan cũng không xuất hiện điều gì bất thường nữa.
Bên chân vang lên tiếng kêu non nớt, Vân Tử Túc cúi đầu, chỉ thấy một cục lông mao màu vàng vùi bên chân cậu, thấy cậu đã tỉnh, bèn nhảy vào lòng cậu.
Vân Tử Túc tiếp lấy Vân Tử Túc, nhóc con ở bên ngoài buồn chán, nên được cậu mang vào Vô Tự Ấn. Nó cọ lên lòng bàn tay Vân Tử Túc một chút, cảm giác vừa mềm mềm vừa ấm áp.
Sự an ủi của Vân Thôn và khung cảnh quen thuộc bên trong Vô Tự Ấn giúp Vân Tử Túc từ từ bình tĩnh lại, cậu hít sâu một hơi, bắt đầu nhớ lại mộng cảnh trước đó.
Khi mới tỉnh giấc, đoạn hồi ức trong mộng cảnh cũng đã phai nhạt đi nhiều. Bây giờ nghĩ đến, những mảnh vụn sót lại sẽ càng thêm thưa thớt. Cậu muốn lần theo những đoạn phim ngắn hồi tưởng lại những thứ đã bị lãng quên, nhưng chỉ thoạt dùng sức, lồng ngực sẽ tức khắc quặn đau.
Cơn đau rất dữ dội, thậm chí ngay cả linh thể cũng phát sinh loại cảnh báo nguy hiểm hít thở không thông.
Lo cho tu vi vừa được củng cố, Vân Tử Túc đành phải từ bỏ hồi tưởng, cậu tạm thời sắp xếp những mẩu ký ức rời rạc còn nhớ được.
Sau khi đến Phàm tục giới, Vân Tử Túc vẫn luôn hàn gắn lại trí nhớ của mình. Khi linh lực chưa đủ, cậu một mực vẽ phù, luyện tập công pháp, chính là để mượn những chiêu thức này khơi gợi nhiều trí nhớ hơn nữa. Đoạn hồi ức này, trước kia cậu không có ấn tượng gì.
Bình luận