Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 49: C48

Vân Tử Túc cười khổ một tiếng: "Không nghĩ lại gặp nhau ở đây, không biết..."

Người nọ mở miệng, âm sắc rét lạnh như dòng suối băng: "Ta đến tìm ngươi."

Nơi này vẫn thuộc trận địa ma tu, Vân Tử Túc cũng đoán được mục đích của đối phương, cậu thở dài một tiếng, đang định mở miệng, thì lại ngửi được mùi máu tanh.

"...Ngươi bị thương?"

"Không đáng ngại." Người nọ không nói nhiều, nhưng sau khi nhìn thấy sắc mặt ửng đỏ của Vân Tử Túc, mày kiếm khẽ nhíu: "Mặt ngươi?"

"..." Vân Tử Túc nhắm mắt một cái, giọng điệu chua chát, "Ta trúng Điên Loan tản."

Bên trong điện thờ cũ nát yên tĩnh trong chớp mắt.

"Điên Loan tản," người nọ chậm rãi nói, "Là thuốc sử dụng cho lô đỉnh?"

Vân Tử Túc nuốt một ngụm khô rát, gắng sức bình tĩnh gật đầu.

"Ba ngày trước ta canh giữ cổng thành trì, sai lầm mắc bẫy, bị thuộc hạ của Ma tôn đút Điên Loan tản, hôm kia nhân lúc bọn chúng sơ sẩy, mới trốn thoát được."

Điên Loan tản là một trong những vị thuốc hợp hoan tàn bạo nhất, người trúng phải không có chút sức chống cự nào đối với việc cầu hoan, hơn nữa trong quá trình giao hoan, còn dâng tặng tu vi của mình cho kẻ không dùng thuốc. Vân Tử Túc đã là hậu kỳ Nguyên Anh, cậu chưa bao giờ song tu với người khác, nếu thật sự bị ép giao hoan vào lúc này, sợ rằng đến cả Nguyên anh cũng sẽ trực tiếp tán loạn.

Nghe vậy, người đàn ông vốn đã cẩn thận thiết lập mấy tầng phòng vệ và kết giới ngoài cửa lập tức không trì hoãn nữa: "Tình trạng của ngươi không thích hợp ở đây lâu, đi thôi."

Hai người đang định rời khỏi điện thờ bỏ hoang, nhưng còn chưa kịp, đã có không ít hơi thở ma tu xa lạ từ phương xa chạy đến.

Vân Tử Túc thoáng ngạc nhiên: "Trước khi đến ta đã dò xét bốn phía, chỗ này không có dấu vết con người lui tới..."

Tại sao bỗng dưng xuất hiện mấy đợt khách liên tiếp như vậy?

"Bọn chúng đang đuổi theo ta." Người đàn ông trầm giọng nói, "Phía đông nam cách rìa trận địa chỉ hai mươi dặm, đi mau, ta chặn đằng sau."

"Ngươi..."

Vân Tử Túc còn chưa dứt lời, người nọ đã xông ra nghênh đón ma tu.

Dưới sắc trời lờ mờ tối, hai tay người đàn ông cầm bốn chuôi kiếm sắc lạnh, lưỡi kiếm bén ngọt, giống như chỉ một giây kế tiếp sẽ có máu chảy đầu rơi.

Vân Tử Túc cắn môi dưới.

Đó là vũ khí bản mệnh của người đàn ông, Vô Ngần kiếm.

Tuy không muốn để người ở lại chặn địch một mình, nhưng tình hình Vân Tử Túc lúc này quả thật nát bét. Hiệu lực của Điên Loan tản không có thời hạn, chỉ có giao hoan mới có thể giải trừ, chạy trốn hai ngày, cậu không lúc nào không ở trong tình trạng nóng ran, giữ đầu óc tỉnh táo cũng nan giải, ở lại cũng chỉ tăng thêm một mối phiền hà mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...