Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 48: C47

Bảy người một mèo nhìn nhau trong trầm mặc, bầu không khí nhất thời có chút quái đản.

Một giọng nói ngoài vòng đánh vỡ cục diện bế tắc: "Vân Thôn!"

Thế rồi ngay dưới ánh mắt của mọi người, mèo báo nhỏ linh hoạt chui ra khỏi vòng vây bảy người, lấy đà một cái, nhẹ nhàng nhảy lên bả vai Vân Tử Túc.

Thiếu niên xinh đẹp và mèo con dễ thương vẽ ra một bức tranh trong trẻo đặc biệt, khiến người ta hoàn toàn không có cách nào liên hệ bọn họ với các cao thủ chế ngự oán linh bạo tàn.

Sửng sốt hồi lâu, Phó Chí mới tìm lại được tiếng nói của mình: "Tiền bối, đây là..."

Vân Tử Túc nói: "Đây là mèo tôi nuôi, tên là Vân Thôn."

Vân Thôn ăn đẫy cái bụng kêu một tiếng, coi như là chào hỏi với mấy thành viên đang trợn mắt há mồm của tổ giám sát.

Phó Chí vẫn còn khiếp sợ tại chỗ: "Con mèo này... nó có thể nuốt trọn oán khí hả?"

Vân Tử Túc đáp qua loa: "Thiên phú dị bẩm."

Không đợi Phó Chí tiếp tục truy hỏi, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa thận trọng. Người bên ngoài nghe ngóng hồi lâu không có động tĩnh gì, mà cũng mãi không nhận được chỉ thị của Phó Chí, bèn thử dò hỏi xem kết quả thế nào.

Phó Chí ra hiệu, một thanh niên bước đến mở cửa, để người bên ngoài vào. Cuối cùng thì căn phòng cũng thoát khỏi bầu không khí dị thường ban nãy.

Thành viên tổ giám sát phụ trách thu dọn hiện trường, Ngô Tuyết Lâm khóc thành tiếng, cô bé khóc đến nỗi toàn thân lẩy bẩy run, nếu không phải có Hàn Dĩ Long đỡ lấy cô, e rằng đứng cũng chẳng thể đứng vững.

Dáng vẻ người cha hiền từ yêu thương mà Ngô Bân thể hiện ra suốt mười mấy năm trời, ầm ầm sụp đổ chỉ trong một buổi tối, khiến cho cô bé khó lòng nào tiếp nhận.

Thời điểm Hàn Dĩ Long rối rít an ủi cô, Vu Hiểu Như bị tạm giam bên kia cũng bước vào.

Vừa nhìn thấy Nhậm Trù, Vu Hiểu Như tức thì đoán ra điều gì, sau khi Hàn Dĩ Long tóm tắt sự việc một lần, sắc mặt nàng cũng cực kỳ khó coi.

Người của tổ giám sát vẫn phải nghĩ xem nên xử lý chuyện sau này của Ngô Bân ra làm sao. Mặc dù oán linh biến mất, lời nguyền trên người Ngô Bân giờ cũng không còn, những chiếc miệng quái đản cũng tán loạn, nhưng âm khí quấn quanh ngày qua ngày thì không phải nói tan là tan đi được, hơn nữa tinh khí trên người Ngô Bân cũng đã bị rỉa cho lộn xộn rách nát, nhìn cái thân sáu bảy chục tuổi này của gã, e là cũng chẳng sống thêm được bao lâu.

Lời ủy thác ban đầu tổ giám sát nhận được là do Ngô Bân chưa hôn mê nhờ vả, tiền thưởng gã báo giá cũng rất cao. Đối với tổ giám sát, giải quyết Nhậm Trù là việc công, sau khi báo cáo sẽ được xem là thành tích; mà chữa trị cho Ngô Bân là việc tư, liên quan đến chuyện bọn họ có cầm được tiền thưởng hay không.

Tuy người tu hành có sức mạnh khác với người thường, nhưng tài nguyên của huyền môn khan hiếm, tư liệu tu luyện vô cùng đắt đỏ, coi tiền như rác chỉ là chuyện xảy ra trong tưởng tượng. Vị trí trong tổ giám sát phải tranh cướp mới vào được, còn phải sát hạch kiểm tra tầng tầng lớp lớp, nguyên nhân một phần cũng là vì những nhiệm vụ khả quan thường ngày.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...