Chap 47: C46
Khi vừa nghe được những lời này, tạm thời Ngô Tuyết Lâm còn chưa thể phản ứng.
Mãi đến khi Hàn Dĩ Long kéo cô ra sau bảo vệ, Ngô Tuyết Lâm mới muộn màng ứa mồ hôi lạnh.
Nhậm Trù giống như con rắn độc khè đầu lưỡi lạnh lẽo âm u, phun ra thứ nọc độc khiến người ta run rẩy hãi hùng.
Người của tổ giám sát chia làm hai nhóm, nhóm một kiểm tra tình trạng Ngô Bân, nhóm hai đảm nhiệm canh chừng Nhậm Trù. Có điều hình như Nhậm Trù không có ý định chạy trốn, lúc đọc lời nguyền cô ta chẳng hề ngần ngại, khi ác ý đối mặt với Ngô Tuyết Lâm cũng vậy.
Ngô Tuyết Lâm không nhịn được, hỏi Nhậm Trù một câu: "Rốt cuộc cô là ai?"
"Mày hỏi tao là ai à?" Nhậm Trù lại nhếch ra một nụ cười nhạt, khiến người ta cảm thấy đặc biệt khó chịu, "Mày biết người nào nằm trên giường không?"
Trong phòng chật chội bí bách, thư ký tiễn nhóm khách trước đi rồi lại dẫn nhóm khách khác tới, người của tổ giám sát đang muốn ngăn cản bọn họ, tiếng nói của Nhậm Trù bên trong phòng đã truyền ra dõng dạc.
"À, tao quên mất, Ngô Bân không phải là người, mà là súc vật."
Nhóm khách đang muốn lý luận với tổ giám sát định cản đường bọn họ, nghe vậy đều khẽ sửng sốt.
Thư ký mồ hôi đầy đầu, anh ta vội vàng cười nói bây giờ không tiện thăm khám, muốn dẫn nhóm khách đi, nhưng tình cảnh hỗn loạn, khó mà kiểm soát.
Phó Chí thấy vậy không khỏi cau mày.
Nhậm Trù cố ý, cô ta muốn nhân lúc đông người vạch trần Ngô Bân.
Cô ta căn bản không quan tâm hỗn loạn trong phòng ngoài phòng, tiếp tục dùng giọng điệu lạnh nhạt giễu cợt giải thích.
"Ngô Bân đầu tư một câu lạc bộ thành viên riêng tư, lần nào cũng mượn chuyện làm ăn đến đấy chơi gái. Câu lạc bộ mở được bảy năm, mày đoán xem nó ngủ với bao nhiêu người?"
Khi Nhậm Trù kể chuyện, đầu tiên mọi người nhìn Ngô Bân không rõ sống chết trên giường một cái, rồi lại quay đầu nhìn Ngô Tuyết Lâm.
Bất kể có điên đảo thế nào, rốt cuộc Ngô Bân vẫn là người bố chung sống mười mấy năm cùng Ngô Tuyết Lâm. Nghe Nhậm Trù nói vậy, Ngô Tuyết Lâm sẽ cảm thấy khó mà tiếp nhận.
Thế nhưng lời tiếp theo của Nhậm Trù càng khiến cô cảm thấy khó đối diện hơn thế nữa.
Club này có nhân viên dỗ ngủ đặc biệt tiếp đãi khách khứa, sau một lần say rượu, Ngô Bân nhận nhầm một phục vụ nữ thành tiểu thư làm ấm giường, cưỡng bức kéo người ta vào phòng. Sau biến cố ấy, Ngô Bân lo lắng chuyện này mà ồn ào lên sẽ làm mình lộ tẩy, bèn dặn dò người của câu lạc bộ, nhất định phải giữ người phục vụ này ở lại, không được để cô chạy loạn. Dưới sự uy hiếp dụ dỗ của quản lý, cô phục vụ chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, nhận một khoản tiền dỗ ngủ, tiếp tục làm việc bên trong câu lạc bộ.
Nhưng người phục vụ ấy không được tiếp nhận huấn luyện đặc biệt của câu lạc bộ, Ngô Bân say rượu cũng không nhớ đeo bao, một tháng sau, đến thời điểm kiểm tra sức khỏe định kỳ của câu lạc bộ, bọn họ mới phát hiện ra, người phục vụ đã mang thai.
Bình luận