Chap 46: C45
Âm thanh đã ở kề sát bên tai, thế nhưng Ngô Tuyết Lâm lại không đúng lúc phát hiện ra có gì đó không đúng.
Con quái vật gọi là "Lâm Lâm", nhưng bình thường Ngô Bân vẫn gọi cô là "cục cưng".
Tình cảnh nguy cấp không cho phép nghĩ ngợi nhiều hơn nữa, một giây tiếp theo, Ngô Tuyết Lâm liền phát hiện cảm xúc xù xì khô quắt xuất hiện từ phía bả vai, tóc cô cũng bị thứ gì níu lại, không thể cử động.
Ngô Tuyết Lâm sợ hãi đến mức không dám hô hấp, song cảm giác đau đớn lại không đến từ bả vai hay sau gáy, mà là từ cổ tay phải của cô.
Cổ tay cô vẫn trống rỗng, nhưng trận nhói đau vừa vặn xuất phát từ vị trí vốn nên có chiếc vòng. Chỗ đau còn ân ẩn lạnh lẽo, giống như có bàn tay nào đó lạnh như băng cầm lấy tay cô, cố gắng giằng lấy cô từ tay con quái vật.
Cảm giác mất trọng lực chợt truyền tới, Ngô Tuyết Lâm nghe được một tiếng nói như gần như xa.
"... Lâm Lâm..."
Giọng nói này vô cùng quen thuộc.
"Lâm Lâm, Lâm Lâm? Cậu tỉnh chưa... Lâm Lâm?"
Ngô Tuyết Lâm giật mình tỉnh lại, đập vào tầm mắt chính là khuôn mặt lo lắng của Hàn Dĩ Long.
Cô há hốc miệng thở hổn hển, chưa thể hoàn hồn, mãi đến khi sờ thấy chiếc vòng ngọc trên cổ tay, mới gắng gượng phục hồi tinh thần.
Vòng ngọc nặng trĩu, nhưng lại khiến người ta sinh ra cảm giác an tâm. Ngô Tuyết Lâm quay đầu nhìn bả vai mình, trên bả vai cô không có gì cả, sau lưng cũng trống không.
Trái lại là trước mặt cô, có vài người nhân viên vẻ mặt ân cần đang đứng.
"Đây... đây là đâu?"
"Đây là quỹ học bổng, Lâm Lâm. Cậu vừa ký xong chữ ký thì đột nhiên ngất lịm, dọa mọi người sợ hết hồn," Hàn Dĩ Long kể, "Có chuyện gì thế, còn khó chịu ở đâu không?"
Ngô Tuyết Lâm cố gắng ổn định hơi thở, bốn phía sáng bừng, không có gì khác lạ. Cô bắt lấy tay Hàn Dĩ Long, giọng nói còn hơi run rẩy: "Cậu có nhớ, bạn con gái trong phòng khách ban nãy không? Đứng ở kia ấy, còn nói chuyện với người khác..."
Hàn Dĩ Long có chút ngờ vực trước câu hỏi đột ngột của cô, nhưng vẫn trả lời: "Tớ không để ý. Nhưng trước khi cậu ngất đi, đúng lúc tớ cũng đang quan sát một vòng xung quanh, trừ nhân viên nơi này, trong phòng không có người nào khác."
Một nhân viên trước mắt cũng chủ động nói: "Em nói bạn học sinh tóc dài quần trắng phải không? Bạn ấy đã rời đi trước đi tiểu thư Ngô ngất xỉu rồi."
Ngô Tuyết Lâm thở gấp, lại hỏi: "Phòng khách mất điện bao lâu?"
Mặc dù phía sau gáy không có cảm giác đau đớn rõ ràng, nhưng cô vẫn không thể quên chuyện bình hoa. Đến giờ cô vẫn không thể nào xác định được, rốt cuộc bản thân tự ngất đi, hay là bị đánh cho bất tỉnh.
Nhưng vấn đề này vừa hỏi ra, mấy người trước mắt lại trố mắt nhìn nhau, ngay cả Hàn Dĩ Long cũng đều lộ ra biểu cảm kỳ lạ.
Bình luận