Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 41: C40

Mang tiếng là đưa Vân Thôn đi mua đồ ăn, thế nhưng cuối cùng hai người vẫn không cho Vân Thôn ra ngoài.

Nói thế nào thì nhóc con cũng là một con mèo báo, nó trời sinh hung hãn, không thích gần người, lại thêm có những chuyện từng trải qua, ấn tượng của nó về loài người càng không ra thể thống gì. Nó gần gũi với Vân Tử Túc là vì cậu có thể cho nó ăn no, còn Hàn Dịch là vì có một thân khôi linh ngợp mùi linh khí, ngoài hai người họ, nó chẳng có chút hứng thú nào với việc ở chung cùng người khác.

Sau khi hóa thành oán linh, tinh khí cắn được có thể giúp mèo báo nhỏ hiện hình thành một con báo đen vàng, nhưng thật ra thực thể của nó vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn con non đầy tháng, không thay đổi thêm được nữa. Đợt đi Tây Tạng lần trước, mèo báo nhỏ đã được dã ngoại chán chê một lần, lại còn đớp thẳng cẳng một con chó sói. Lần này trở lại thành phố, không gian cho nó bị thu hẹp hẳn đi. Vân Tử Túc định đợi đến buổi đêm khi đường xá không người, sẽ thả mèo ra ngoài vui vẻ.

Khổ nỗi vừa bước ra, đã thấy trên đường người người tấp nập, thành ra bọn họ cũng không dẫn nhóc con theo nữa.

Hai người đi bộ, ngoại trừ vằn thắn nhân tôm, còn mua thêm há cảo tôm rán và viên tôm chiên xù bọc phô mai. Sức dụ người của mấy đồ ăn vặt này quá khủng, mặc dù Vân Tử Túc không thiếu linh lực, nhưng vẫn bị hương thơm câu cho múc liền mấy viên tôm.

Bọn họ vừa ăn vừa bước trở về. Nhưng mà sau khi Vân Tử Túc không cần chuyển đổi thức ăn thành linh lực nữa, sức ăn của cậu cũng giảm đi nhiều. Bữa tối nhà họ Hàn rất phong phú, Vân Tử Túc là người duy nhất chuyên chú ăn cơm, cứ thế hút đầy bụng linh lực, lần này lại khá gần bữa khuya, thành ra thậm chí một suất tôm viên hoàn chỉnh cậu cũng không ăn hết.

Mắt thấy đã về đến vườn hoa nhà họ Hàn, trong tay Vân Tử Túc còn cầm một chiếc hộp vuông, viên tôm chiên xù vàng rượm nằm trơ trọi bên trong chiếc hộp, lớp vỏ giòn tròn vo vẫn còn vểnh ra cái đuôi tôm đo đỏ.

Cậu đang rầu rĩ xem nên giải quyết cháu cuối cùng ra sao, bỗng nghe thấy Hàn Dịch hỏi: "Ăn không nổi nữa?"

Vân Tử Túc ngoan ngoãn gật đầu: "Ừm."

Hàn Dịch nói: "Anh giúp em."

Mặc dù đuôi tôm cầm tiện, nhưng viên tôm có dầu mỡ, Vân Tử Túc không muốn để Hàn Dịch bị dính tay, bèn dùng tay phải còn đeo găng cầm viên tôm bón đến tận miệng Hàn đại thiếu, chờ cho người cắn xong viên tôm mới cởi găng ra.

Đặt chiếc găng tay duy nhất vào trong hộp giấy, Vân Tử Túc đang định hỏi đối phương mùi vị thế nào, kết quả chiếc găng tay không được nhét kĩ, hộp giấy trong tay lệch một cái, không cẩn thận rớt mất.

Vân Tử Túc ngồi xổm xuống nhặt hộp giấy, cậu còn chưa kịp đứng lên, đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Hàn Dịch phía trên đỉnh đầu.

"Ai?"

Hàn Dịch nhìn về hướng bóng cây ven đường cách đó không xa.

Vân Tử Túc nhặt xong hộp giấy đứng dậy, quay lại quan sát.

Linh thức của cậu vừa quét qua liền nhận ra người đến: "Cậu hai?"

Quả nhiên người bước từ sau cây ra là Hàn Dĩ Long.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...