Chap 5: C4
Nếu chuyện kết hôn đã xác định, Vân Tử Túc không còn gì phải lo lắng nữa.
Những thành viên khác trong nhà họ Vân càng xem trọng hôn sự này hơn cậu, thành ra các vấn đề liên quan cũng không cần Vân Tử Túc tự mình lo liệu. Tất cả thủ tục kết hôn đều có nhà họ Vân và họ Hàn đứng ra cáng đáng, Vân Tử Túc tự nhiên thành người nhàn hạ nhất ở đây.
Nhân lúc người họ Vân còn đang bận bù đầu, Vân Tử Túc xách túi thể thao rời khỏi biệt thự.
Trước khi đi, họ Hàn vừa vặn có chuyện đến bàn bạc cùng nhà cậu, không ít người tụ tập tíu tít dưới phòng khách. Nhìn thấy Vân Tử Túc vác túi xuống, Vân Học Công không khỏi cảnh giác: "Cháu định đi đâu?"
Vân Tử Túc lễ phép chào hỏi Hàn quản gia, rồi đáp: "Về nhà."
Sắc mặt Vân Học Công trầm xuống, ngại có Hàn quản gia đang ở đây, nên không tiện nổi giận: "Đây không phải nhà của cháu hay sao?"
Vân Tử Túc cười một tiếng: "Nhà cháu ở An thành."
Sau khi chôn cất vợ chồng Vân Học Thương, Vân Học Công và Vân Học Binh vẫn luôn ngăn cản Vân Tử Túc, không cho cậu trở về An thành.
Vân Học Công xị mặt xuống, gã vừa muốn lên tiếng, Hàn quản gia đã mở miệng: "Thì ra Vân thiếu gia và bố mẹ sống tại An thành à?"
Hàn quản gia đã ngoài năm mươi, cử chỉ hành động lại không có chút nào trì trệ, cặp mắt cũng vô cùng sắc bén. Lão ở nhà họ Hàn hơn hai chục năm, hôn lễ lần này mọi hạng mục lớn nhỏ đều qua tay hắn trước khi báo cáo lên Hàn phu nhân, vậy nên ngay cả Vân Học Công cũng không dám xem nhẹ lão.
Nghe lời Hàn quản gia, Vân Học Công vội nói: "Phải, có điều sau khi em trai tôi qua đời, bọn tôi liền nhận thằng bé về, tránh cho thằng bé ở nhà một mình dẫn đến đau lòng."
Dứt lời, gã nói với Vân Tử Túc: "Chuyện đính hôn bên này đang gấp rút, thời điểm mấu chốt thế này, cháu đừng về vội."
"Chính bởi là đại sự quan trọng của đời người, cháu càng phải về báo cho ba mẹ một tiếng. Vả lại, nhờ có Hàn quản gia hỗ trợ, hôn lễ chắc chắn không xảy ra sơ suất gì." Vân Tử Túc đáp, "Phải không, bác?"
Vân Tử Túc mượn Hàn quản gia làm lá chắn, Vân Học Công chắc chắn không thể phản bác, gã nghẹn họng một chút, Hàn quản gia một bên đã mở miệng đỡ lời: "Bây giờ cũng không có chuyện gì bắt buộc Vân thiếu gia tự mình giải quyết, tài xế ở ngay ngoài cửa, Vân thiếu gia có cần nhờ cậu ta chở đến An thành không?"
Vân Tử Túc từ chối: "Không cần làm phiền, cảm ơn Hàn quản gia. Đi lại cũng thuận tiện, một mình cháu là ổn rồi."
Việc đã đến nước này, Vân Học Công cũng không thể nào ngăn cản nữa, chỉ đành mặc cho Vân Tử Túc rời đi.
Trái lại là Vân Tử Túc không ngờ rằng Hàn quản gia lại chủ động như vậy, vốn dĩ cậu chỉ định mượn danh đối phương rời đi, thế nhưng đối phương lại cung cấp đủ sự trợ giúp cần thiết cho cậu.
Thoạt nhìn, có lẽ Hàn Dịch trong nhà họ Hàn không phải không có chút địa vị nào như người ngoài đồn thổi, lại nhớ đến tiệc tối coi mắt mấy ngày trước, Vân Tử Túc luôn có cảm giác trên người Hàn Dịch còn cất giấu không ít bí mật.
Bình luận